𝑆𝑎́𝑛𝑔 𝑛𝑎𝑦, 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑡ℎ𝑎̂́𝑦 𝑡ℎ𝑎̣̂𝑡 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑎𝑛.
Dù tối qua con thức quấy nhiều lần làm giấc ngủ chập chờn, sáng dậy thật mỏi mắt, nhức đầu.
Sớm ra, ba mẹ mình cũng có chút tiếng qua tiếng lại vì trật ý nhau.
Vào quán thì gặp ngay chị khách lớn tiếng làm náo động cả sự tĩnh lặng của biết bao người.
Mình dành cả buổi sáng làm việc trong không gian ồn ào; lúc cầm ly cafe hớp nhẹ; mắt ngước nhìn ánh nắng len lỏi qua chập chùng tán lá mà chợt sáng.
Ồ, mình đang yên. Thật tốt lành thay!
Thì ra là thế.
Mình đã nghe nhiều về : “Một trong tất cả, tất cả trong một”
Nhưng mô hồ chẳng hiểu gì.
Hoá ra là không cần ép bản thân mình phải hiểu một điều gì, đến một lúc nào đó tự nó sẽ sáng tỏ. Chỉ cần chúng ta đủ tĩnh lặng.
Khi sáng tỏ ra mình trong tất cả thì không còn trách mọc đúng sai, không giải thích nữa.
Nếu có tồn tại cái sai lầm đó thì sai lầm của người khác cũng là chính mình.
Hoá ra chỉ có một cách là mình hiểu, ôm ấp, và chuyển hoá nó thôi.
𝑀𝑜̣𝑖 𝑠𝑢̛̣ đ𝑎̂́𝑢 𝑡𝑟𝑎𝑛ℎ, 𝑑𝑢̀ 𝑚𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑑𝑎𝑛ℎ 𝑙𝑎̀ đ𝑎̂́𝑢 𝑡𝑟𝑎𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑜̂́𝑛𝑔 𝑙𝑎̣𝑖 𝑐𝑎́𝑖 𝑥𝑎̂́𝑢, 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑙𝑎̀ 𝑘ℎ𝑜̛𝑖 𝑚𝑎̀𝑢 𝑐ℎ𝑜 đ𝑎̂́𝑢 𝑡𝑟𝑎𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑖𝑒̂̀𝑛 𝑚𝑖𝑒̂𝑛, 𝑐ℎ𝑜 𝑠𝑖𝑛ℎ 𝑡𝑢̛̉ 𝑙𝑢𝑎̂𝑛 ℎ𝑜̂̀𝑖.
𝑇𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑖 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 𝑐𝑎̂̀𝑛 𝑙𝑎̀ 𝑐ℎ𝑎̂́𝑝 𝑛ℎ𝑎̣̂𝑛, ℎ𝑖́𝑡 𝑡ℎ𝑜̛̉, 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑎𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑢̛̣𝑐 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔 𝑜̛̉ 𝑔𝑖𝑎̂𝑦 𝑝ℎ𝑢́𝑡 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑡𝑎̣𝑖, 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 𝑡𝑎̂́𝑡 𝑐𝑎̉ 𝑑𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑏𝑖𝑒̂́𝑛 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑡𝑎̣𝑖 𝑑𝑢̀ 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑛𝑎̀𝑜 𝑡ℎ𝑖̀ đ𝑜́ 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑚𝑎̀ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑡𝑢̛̣ 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂̉𝑛 ℎ𝑜𝑎́.
Mọi cảnh đều tuỳ duyên, Một chiếc lá rơi cũng là thuận tự nhiên. Đừng vì lá rơi xuống vị trí chúng ta không thích mà chống đối lại nó. Đôi khi nó rơi vì chính chúng ta thở mạnh đó chứ. Có phải tại nó không thôi đâu.
Biết rõ giây phút an yên này sẽ chóng qua, nhưng thật biết ơn vì đã giúp mình biết rằng nó có tồn tại và nó là như thế.
Mình biết, đây mới thực sự là kim chỉ nam cho chính mình, và sẽ kiên trì thực tập.
Chúng ta cần lý lẽ để truyền tải thông tin, nhưng khi nhận lý rồi thì đừng kẹt vào lý, nghĩ rằng mình đã biết lý mà quên mất cần đưa nó vào thực tế của chính bạn.
Ví như bạn đọc một cuốn sách thật quý, ghi những bí mật của cuộc đời này.
Bạn sẽ dễ rơi vào tình trạng ôm cuốn sách mà tự hào cho rằng mình uyên bác, và khư khư rằng những điều được ghi trong đấy mới là uyên bác mà quên mất mục đích của nó là gì.
Bí mật lớn nhất cuộc đời này là hãy để cây hoa hồng sống tự do là hoa hồng, hoa cúc sống tự do là hoa cúc. Tất cả những cuốn sách quý là để hướng dẫn chúng ta cách chăm sóc cây cho tốt nhất.
Vậy thì chúng ta cần thực sự biết mình là Hồng, hay Cúc,… nếu chưa đủ tỉnh thức thì hãy lật sách xem cách hướng dẫn chính mình nằm ở đâu và áp dụng.
Đừng chôn cuốn sách hướng dẫn vào gốc cây rồi tin rằng cây sẽ sống tốt.
Thương chúc tất cả luôn sống an yên, biết chấp nhận từng khoảnh khắc đến với mình.