Có những thứ vừa đủ gần để nhìn ngắm nhưng cũng vừa đủ xa để không bao giờ thuộc về: như mặt trăng, hoặc như cảm giác vẹn nguyên thuở ban đầu. Có những người xuất hiện trong cuộc đời mình giống như một ánh trăng, đẹp đến mức chỉ cần nhìn thấy từ xa thôi cũng đủ thấy lòng bình yên. Người ta gọi đó là Bạch Nguyệt Quang – người mà chúng mình từng dành cả dũng khí của tuổi trẻ để thầm thương, nhưng lại dùng sự nhút nhát của cả đời mình để giữ im lặng, cất giấu tình cảm ở một góc nhỏ trái tim mình. Đó là người đã từng ghé qua năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, để lại những rung động trong trẻo nhất, nhưng cuối cùng chúng mình lại chỉ có thể đứng từ xa để dõi theo.
Và hôm nay, hãy cùng Vì sao thế nhỉ mở lòng và đi tìm hình bóng của bạch nguyệt quang trong miền ký ức nhé!
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé!
https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=VPx7DS67RV2wVnYXGAo9sw