Cuộc đời là phần thưởng

Trong Suốt

About

"Không có con đường đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường". Những thứ con đã trải qua, đang trải qua và sẽ trải qua là phần thưởng của con. Con đang trên con đường tận hưởng phần thưởng đấy, nhưng các con biết hoặc không biết mà thôi.

Available on

Community

48 episodes

48. BIẾT HƠI THỞ - CÁCH ĐỂ NHỚ KHÔNG GIAN CỦA BIẾT ĐANG Ở ĐÂY

BIẾT HƠI THỞ - CÁCH ĐỂ NHỚ KHÔNG GIAN CỦA BIẾT ĐANG Ở ĐÂY Một học trò trầm cảm hỏi: Thưa Thầy, có những lúc con không định tâm được để tập BIết thì mình làm thế nào ạ? Thầy Trong Suốt: Trầm cảm xảy ra ở suy nghĩ hay xảy ra ở Biết? Biết nó có trầm cảm không? Cái Biết có bị trầm cảm đi hay hưng cảm lên được không? Biết không trầm cảm, hưng cảm, không bị ảnh hưởng bởi trầm cảm hay hưng cảm hay bất cứ cái gì cả. Không gian của Biết bằng nhau ở một người tâm thần hay một người thường. Môn Biết là môn cần cần cù, con tập Biết nhiều lên, con thấy rằng không gian của Biết lúc nào cũng ở đây, là cái thực sự có thật. Còn những thứ đi qua đi lại này thì không luôn ở đây. Dần dần con thấy là những thứ này không quan trọng nữa, cái Biết quan trọng hơn. Vì vậy một cách rất quan trọng để nhắc là tập thói quen biết hơi thở. Biết hơi thở vừa dễ vừa tạo cho mình cách nhắc. Không gian của Biết hiển lộ rõ ràng hơn với con khi con biết hơi thở. Tất cả các con nên tập biết hơi thở, bằng cách hít vào, niệm "Om Ma Ni", thở ra niệm "Pê Mê Hung". Nếu con biết hơi thở thì không gian của Biết mở rộng dần ra. Đấy là lý do hít vào "Om Ma Ni”, thở ra "Pê Mê Hung", con làm đúng như vậy là tốt nhất. Nếu con không làm được như vậy thì con tìm cách nào đó không niệm "Om Ma Ni", vì nhiều bạn bảo là hít thở "Om Ma Ni Pê Mê Hung" khó quá, thì tìm cách nào chỉ biết hơi thở thôi, mà không cần niệm "Om Ma Ni Pê Mê Hung". Nếu con không tập được thì con cải biến cách đấy sao cho vẫn biết được hơi thở, mà không cần hít thở "Om Ma Ni". Vì lý do chính của Pháp đấy không phải là câu thần chú, mà làm cho con lúc nào cũng biết hơi thở, hít vào thở ra đều biết, tâm con đang ở đây, đầy nhận biết. Đấy gọi là biết hơi thở. Đấy là cách căn bản mở rộng không gian của Biết. Và không gian của Biết mở rộng từ từ, cứ nhích dần từng tý một chứ không ngay lập tức được. Sẽ có nhiều lúc con rối loạn quá, mình không làm được, tập được, thì thói quen biết hơi thở sẽ giúp con. Lúc đấy chỉ cần biết hơi thở thôi, thế là không gian Biết xuất hiện trở lại, lại mở rộng ra. -Trích buổi nói chuyện Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết (HN, 21.12.2020) Giọng đọc: Minh Trang 

4m
Nov 07
47. TẬP TRUNG VÀO BIẾT THAY VÌ TẬP TRUNG VÀO HÀNH ĐỘNG!

TẬP TRUNG VÀO BIẾT THAY VÌ TẬP TRUNG VÀO HÀNH ĐỘNG! Một bạn: Con biết là mình đang có suy nghĩ là mình không chấp nhận được nhân quả của mình Thầy Trong Suốt: Đúng rồi! Khi con tự hỏi đang có suy nghĩ gì thì con sẽ thấy rất nhiều suy nghĩ hiện ra và con cảm nhận được những suy nghĩ đấy ngay! Con sẽ thấy có suy nghĩ A, B và C. Tập lâu dần thì con sẽ thấy các suy nghĩ đến và đi. Vậy, điều con làm được là con luôn biết có suy nghĩ gì, có cảm xúc gì. Còn điều con không thể làm được là: “Làm thế nào tôi sửa được tình huống này thành tình huống tốt hơn!”, “Làm thế nào để tôi suy nghĩ bớt tiêu cực hơn!” Trước đây, con đã quen học cách muốn sửa suy nghĩ, còn hôm nay Thầy chỉ dạy các con phương pháp là biết suy nghĩ! Sửa suy nghĩ và biết suy nghĩ là hai phương pháp khác hẳn nhau. Sửa suy nghĩ thì vô cùng khó vì tập quán hay thói quen của các con tích tập từ bao lâu rồi, các con đã bị ám thị rất nhiều năm rồi và các con đã định hình ra mình thuộc loại tính cách nào rồi. Sửa suy nghĩ hoàn toàn trái với Vô thường và ẩn dưới đó là một loại kỳ vọng – kỳ vọng rằng con trở thành cái khác cái con đang là. Kỳ vọng vào chính mình khiến con càng bất lực và trở nên trầm cảm. Ngược lại, biết là có suy nghĩ gì thì vô cùng dễ vì nó đơn giản và ai cũng làm được, ngay cả trẻ con và người già cũng làm được. Như vậy, phương pháp nào vừa dễ mà đúng thì các con nên thực hành. Thế nên mấu chốt ở đây là các con nên tập trung vào biết thay vì tập trung vào hành động.

5m
Nov 05
46. GIẢI QUYẾT TÂM LÝ CHỐNG LẠI - BÍ KÍP SỐNG CHUNG VỚI TRẦM CẢM MỘT CÁCH HẠNH PHÚC!

Giải quyết tâm lý chống lại – Bí kíp sống chung với trầm cảm một cách hạnh phúc! Một bạn: Lúc lên cơn trầm cảm thì cảm xúc tiêu cực của con dâng lên rất là mạnh. Khi ấy, con chỉ muốn xua đuổi chúng đi thật nhanh để con có thể sống bình thường và vui vẻ trở lại. Xin Thầy chỉ cho con cách làm thế nào những người trầm cảm như con hết khổ? Thầy Trong Suốt: Con khổ không phải trầm cảm mà con từ chối các cơn trầm cảm. Khi con cảm thấy lo lắng, tức giận hay sợ hãi thì tâm trí tự nhiên sẽ sinh ra một mong muốn tiêu diệt các cảm xúc tiêu cực đó. Nhưng điều này vừa khó lại vừa thiếu hiểu biết vì con không thể sửa trầm cảm hay hưng cảm mà chỉ có thể hoàn toàn chấp nhận nó một cách có trí tuệ. Vì thế, con cần kiểm tra liệu con có tâm lý chống lại hay không? Nếu có thì con nên nhắc mình về sự thật rằng: con không có vai trò gì với các cơn trầm cảm cũng như không thể làm được gì với tâm lý chống lại vì chúng hoàn toàn là sự biểu diễn của Biết. Khi ấy con sẽ đồng ý và chào đón các cơn trầm cảm hoặc các cảm xúc tiêu cực khác. Con thầm nhủ rằng, các bạn trầm cảm đến lúc nào cũng được, đi lúc nào cũng được, ở lại cùng con bao lâu cũng được. Con sẽ không xua đuổi các bạn ấy vì các cơn trầm cảm không gì khác là những người bạn thân thiết đến để nhắc con sự thật về tình thương yêu. Lúc ấy, thay vì từ chối thì con sẽ yêu thương và rộng mở trái tim ôm các bạn ấy vào trong lòng và thầm nói rằng: “Cùng nhau, chúng ta sẽ về nhà bạn nhé!”. Vì vậy, con có thể vẫn trầm cảm mà lại được sống một cuộc đời hạnh phúc vì con đã giải quyết được tâm lý chống lại rồi! Trích Lớp BIẾT – Hòa Bình Với Thực Tại tháng 8/2022 Giọng đọc: Thuỳ Anh

3m
Nov 03
45. THẤY BẢN CHẤT SUY NGHĨ ĐẾN ĐI LÀ HẾT KHỔ

THẤY BẢN CHẤT SUY NGHĨ ĐẾN ĐI LÀ HẾT KHỔ Thầy Trong Suốt: Người thông thường muốn hết khổ thì có thể khống chế nội dung của suy nghĩ bằng cách đổi suy nghĩ để hạnh phúc. Nhưng đổi suy nghĩ có phải thực sự là con đường để hạnh phúc không? Người bình thường muốn hết khổ thì có thể thay suy nghĩ khổ thành suy nghĩ sướng, thay suy nghĩ tôi bất ổn thành suy nghĩ tôi ổn. Nhưng người trầm cảm thì không đổi được suy nghĩ đấy. “Mình đang rất trầm cảm mà bảo phải vui lên thì có vui lên nổi không? Mình là đứa vô dụng mà phải sửa thành đứa hữu dụng thì có sửa được không?” Không! Vì con trầm cảm, con không thoát được khổ nếu đổi suy nghĩ. Cuối cùng muốn thoát khổ thì không thể đổi suy nghĩ được. Chỉ có một cách là con thấy rõ suy nghĩ đến và đi, dần dần khổ biến mất. Một ngày nào đó con thấy suy nghĩ chỉ là thứ đến rồi đi thì dần dần nó không còn sức mạnh nữa. Suy nghĩ sướng vẫn đến, suy nghĩ khổ vẫn đến nhưng con không còn bị ảnh hưởng bởi nó nữa thì con hết khổ. Còn nội dung suy nghĩ con không khống chế được đâu. Đấy là con đường thoát khổ cho người trầm cảm. Các con không cần đổi suy nghĩ. Dù các con có trầm cảm đi nữa thì con vẫn có đủ khả năng thấy được bản chất của suy nghĩ - là suy nghĩ đến đi như gió thoảng. Con chỉ cần Biết thôi, là con đã thực chứng được rằng suy nghĩ đến rồi sẽ đi. Con chỉ cần duy trì cái Biết, con sẽ thực chứng bằng kinh nghiệm cá nhân của con, rằng mọi suy nghĩ đến rồi đi, chẳng có gì quan trọng như con tưởng. Hôm nay muốn tự tử, ngày mai lại muốn yêu đương, có phải cực kỳ vô lý không? Nhưng nội dung thì có quan trọng gì đâu, suy nghĩ liên tục mâu thuẫn nhau nhưng đặc điểm chung của nó là đến rồi đi sạch! Nếu con chịu khó nhận ra rằng lúc nào cũng Biết thì con sẽ thấy rằng các suy nghĩ không còn quan trọng nữa. Các con khổ vì các con tin vào suy nghĩ đấy. Nhưng khi nó đến rồi đi con mới thấy rằng là nó chỉ đến rồi đi mà thôi. Thế là hết khổ! Người trầm cảm là đi con đường đấy, một phát thoát tất cả các suy nghĩ đau khổ vì tất cả khổ của các con nằm trong suy nghĩ! - Trích buổi nói chuyện: [Buổi 7] 2020.12.21 Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết (HN) Giọng đọc: Ngọc Tuyết 

7m
Oct 31
44. BIẾT SUY NGHĨ LÀ THOÁT KHỎI TRẦM CẢM

BIẾT SUY NGHĨ LÀ THOÁT KHỎI TRẦM CẢM Thầy Trong Suốt: Cùng lúc con có hai suy nghĩ rất độc hại và suy nghĩ đúng đắn chạy song song với nhau. Nếu con không biết gì cả, con sẽ chạy theo suy nghĩ tiêu cực vì khi không biết thì con sẽ làm theo thói quen. Thói quen của con là trầm cảm thì con sẽ chạy theo suy nghĩ trầm cảm nhất trên đời có thể có được. Cảm xúc mà, liên quan đến cảm xúc con sẽ thường hạy theo cái nào thỏa mãn cảm xúc của mình, mà thường là tiêu cực. Thế là đi xuống vực. Các con trải qua trầm cảm, con biết rồi đúng không? Khi trầm cảm, con chạy theo suy nghĩ tiêu cực nhất hay là sáng suốt nhất? Nhưng giả sử lúc đấy con lại biết là: À, có hai suy nghĩ. Nếu con biết cả hai cái suy nghĩ đấy, con sẽ đi theo hướng nào? Con có muốn chọn suy nghĩ kiểu gì cũng xuống vực không? Lâu nay con chạy theo suy nghĩ tiêu cực vì con không hề biết nó. Nên các con phải tăng thói quen Biết lên. Vì thông thường chẳng ai muốn chạy theo một cái tiêu cực cả, chẳng ai muốn trầm cảm cả. Do con không biết thuyền này đi về đâu nên con nhảy bừa lên. Còn lần nào cũng như lần nào con biết là thuyền đi về đâu thì con có muốn nhảy lên nữa không? Dần dần con không muốn nhảy lên nữa! Nếu con biết cả hai suy nghĩ đấy con sẽ chạy theo cái nào? Đi theo cái là “không sao đâu chứ”, đúng không? Chứ đời nào con lại theo suy nghĩ: “Thôi, đời thế là hết”. Nhưng chính vì con không biết nên mới có chuyện con chìm vào cơn trầm cảm. Nên với những người trầm cảm thì nhu cầu biết suy nghĩ càng mạnh, càng phải cao hơn những người không trầm cảm. Những người không trầm cảm thì có thể mặc định chọn suy nghĩ tích cực. Có người đời sống tích cực quen rồi, mặc định là rất lạc quan yêu đời. Nhưng các con là mặc định bi quan, nếu con không biết thì sẽ chìm theo suy nghĩ nào? Mặc định là chìm vào bi quan. Đấy là lý do các con phải học môn Biết này. Biết là điểm đầu tiên của sáng suốt! - Trích buổi nói chuyện lớp Trầm cảm ngày 11.09.2019 Giọng đọc: Minh Phương

4m
Oct 29
43. CÁCH HOÀ BÌNH VỚI CƠN ĐAU TRÊN THÂN THỂ

CÁCH HOÀ BÌNH VỚI CƠN ĐAU TRÊN THÂN THỂ Khi bị hành hạ bởi bệnh tật hay bất kỳ cơn đau nào trên thân thể, vì nhầm tưởng mình làm được điều gì đó nên con sẽ tìm cách tiêu diệt cơn đau! Sự thật thì con khổ không phải do cơn đau mà do tâm lý từ chối cơn đau! Chính tâm lý từ chối đó của con đã ngầm gán cho nó một tầm quan trọng nên cơn đau càng ở lại lâu hơn! Vì vậy, bước quan trọng đầu tiên con cần nhận ra là hoàn toàn chấp nhận cơn đau! Con không chấp nhận sao được vì con có làm gì được đâu?! Cơn đau chỉ hoàn toàn là biểu diễn của Biết và nếu con xác quyết vào Sự thật này thì con đã mang ánh sáng vào trong một căn phòng tối, khi đó bóng tối sẽ tự tan biến cũng như cơn đau dần mất đi sức mạnh chi phối tâm trí con! Khi đã hiểu sâu sắc rằng thái độ hoàn toàn chấp nhận cái đang là chính là nền tảng trước khi thực hành bất kỳ phương pháp nào thoát khổ thì con cần nhận ra thêm một điều: con cũng cần đón nhận cả tâm lý muốn từ chối cơn đau, vì chắc chắn con sẽ có tâm lý này do thói quen bao năm từ chối bất kỳ cái gì con nghĩ sẽ gây hại cho con. Khi có trí tuệ chiếu soi thì tình thương yêu của con sẽ xuất hiện một cách tự nhiên! Con tự nhủ rằng: cơn đau trên thân thể hay bất kỳ bệnh tật nào khác có thể đến lúc nào cũng được, đi lúc nào cũng được và ở lại bao lâu cũng được! Vậy, khi có trí tuệ và tình yêu thương với cơn đau rồi thì con có tìm cách chữa bệnh không? Con sẽ hiểu sâu sắc rằng mọi thứ là biểu diễn của Biết nên thân thể của con cũng bình đẳng với các nội dung khác của Biết, vì thế nó cũng cần được yêu thương. Con sẽ có một hành động phù hợp với con trong hoàn cảnh đó, nếu cần con sẽ uống thuốc giảm đau hoặc dùng bất kỳ phương pháp chữa bệnh nào để giúp cho cái thân này khỏe lại để con có thể giúp mình và giúp người tốt hơn trên con đường đi đến hạnh phúc chân thật. - Trích buổi nói chuyện "Hoà bình với thực tại" HN 8/2022 Giọng đọc: Tuệ Anh

3m
Oct 27
CẢM XÚC LÀ NHẤT THỜI, BIẾT THÌ KHÔNG NHẤT THỜI

CẢM XÚC LÀ NHẤT THỜI, BIẾT THÌ KHÔNG NHẤT THỜI Thầy Trong Suốt: Cái Biết nó không thay đổi, lúc nào cũng biết, còn cảm xúc thì thay đổi liên tục nên khi con ở trong Biết càng nhiều, con càng ít bị ảnh hưởng bởi cảm xúc. Cảm xúc nó chỉ đến thôi. Vì con nhìn thấy một thứ rất vững chắc, ổn định rồi thì những thứ khác trở nên không ổn định. Những thứ mà lâu nay con cho là quan trọng như cảm xúc, suy nghĩ đến và đi, nhưng Biết thì sao? Có đến đi không? Có mất Biết không? Không! Cảm xúc, suy nghĩ con chạy qua chạy lại liên tục nhưng nếu con nhớ về cái Biết này đủ lâu, con bắt đầu thấy trên đời này có một thứ rất là vững chắc. Nếu con có một mối liên hệ với Biết, dần dần con thấy tất cả cảm xúc, suy nghĩ của con đến rồi đi, như gió thoảng thôi. Nếu con tập đủ lâu, con sẽ thấy rằng cảm xúc chẳng có gì đáng sợ cả, nó chỉ là nhất thời thôi. Cứ cho là muốn tự tử đi, thì sao? Lý thuyết mà nói thì con biết thừa, muốn tự tử là nhất thời, đúng không? Nhưng mà đấy là lý thuyết. Còn cái Thầy đang nói không phải là lý thuyết. Do lúc đấy con thấy rằng: “Muốn tự tử thì đang biết là muốn tự tử, không muốn tự tử thì biết là không muốn tự tử.” Dần dần con thấy là suy nghĩ muốn tự tử cũng chỉ đến và đi mà thôi. Nó là thứ nhất thời, con nói bằng kinh nghiệm cá nhân của con chứ con không nói bằng lý thuyết của Thầy nữa. Bởi vì con đã kinh nghiệm được rằng đúng là nó nhất thời thật. Còn cái Biết thì không nhất thời, nó luôn ở đây, lúc nào con cũng biết. Con bắt đầu giảm sự lệ thuộc vào suy nghĩ và cảm xúc. Vì con thực chứng tính nhất thời của nó. Không phải con nghĩ về tính nhất thời của nó như là lý thuyết, mà con thực chứng bằng kinh nghiệm cá nhân của con. Đúng chưa? Nếu con tập pháp Biết nhiều lên, thì cái Thầy nói tự xảy ra. Vì sao mà nó là cái nhất thời? Vì con biết nó đến, rồi con lại biết nó đi, rồi con lại biết một cái khác đến, cái khác đi… Tất cả các thứ đến đi thì thì nhất thời, nhưng cái Biết thì không nhất thời. Nó luôn ở đấy. Con sẽ cảm nhận được rằng, các cảm xúc này này chỉ nhất thời thôi. Đấy! Tất nhiên cái này sẽ khác nhau giữa hiểu và thực chứng. Hiểu là mọi thứ vô thường ai cũng hiểu nhưng mà có kinh nghiệm được không thì lại chính là pháp Biết này. Nếu con nhớ về Biết đủ lâu, thì cái này sẽ tự đến con không cần phải ép mình thấy mọi thứ nhất thời. Con cứ nhớ về Biết đi, cái gì đến con biết, cái gì đi con biết, con sẽ thấy rằng thứ con biết đến và đi liên tục. Trầm cảm là gì? Con có một suy nghĩ tiêu cực nào đó, xong con chạy theo nó ngay. Không trầm cảm là gì? Khi có một suy nghĩ tiêu cực đến, con thấy rằng nó chỉ là suy nghĩ nhất thời thôi, rồi nó sẽ đi, con không chạy theo nó nữa, thế thôi! Nhưng làm thế nào để không trầm cảm? Khi con tập nhiều lần trong ngày thì việc con ở trong không gian của Biết rất nhiều. Không gian của Biết thì luôn ở đây, nhưng việc con có biết nó luôn ở đây không thì nếu không nhắc thì con không biết, không nhớ. Nhưng con nhắc đủ lần thì con thấy không gian Biết cứ ở đấy mãi. Còn các cảm xúc, suy nghĩ trầm cảm cứ đến đi vèo vèo. Nó có nội dung tiêu cực gì chẳng quan trọng nữa. Nó là gì cũng được, không quan trọng, đặc điểm chung của nó là đến rồi đi. Dần dần nó không còn sức mạnh với con như ngày xưa nữa. Trích buổi nói chuyện: [Buổi 7] 2020.12.21 Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết (HN) Giọng đọc: MInh Phương

7m
Sep 21
Hòa bình với chính mình bằng phương pháp tha thứ có trí tuệ

MỘT BẠN: Trước đây con từng sống rất khổ sở, con luôn sống trong ảo tưởng rằng khi đi ra đường luôn có cảm giác có người muốn hãm hại mình. Ở trong gia đình thì con cấu xé chồng con, cầm dao đuổi rượt con con, ở sân tập bóng thì con đuổi đánh các bạn và bắt họ phải chiều theo ý mình. Sau đó được Thầy dạy pháp Biết thì con dần thả lỏng hơn, tập chấp nhận mình nhiều hơn. Con dần chấp nhận mình bị điên và nếu nghi ngờ việc mọi người xung quanh đang cười con thì con cũng không làm gì hại họ như trước. Tuy nhiên, con vẫn chưa thoát hẳn các ảo tưởng để thực sự hòa bình với chính mình. Xin Thầy chỉ dạy cho con phương pháp! THẦY TRONG SUỐT: Làm được như con đã là một kỳ tích rồi, con đã thoát khỏi những chuyện đó và giờ ngồi đây cùng các bạn một cách bình thường. Tuy nhiên, con nên tập cách chấp nhận hoặc tha thứ cho mình nhiều hơn bằng cách hòa bình với lịch sử của chính mình. Nhưng để làm được như vậy thì con phải có trí tuệ, nếu không những mầm mống của hận thù sẽ bùng lên mạnh hơn. Cách tha thứ mà các con hay cả thế giới vẫn quen dùng đều tin rằng thực sự có tội ác, con là nạn nhân và người gây tổn thương cho con là thủ phạm, khi ấy, vì được nuôi dạy là người tốt nên con cắn răng tự nhắc: “Chuyện đã xảy ra rồi nên mình cần bỏ qua! Mình phải tha thứ cho họ!” Tuy nhiên, cách này vẫn có giá trị về mặt tương đối nhưng lại tiềm ẩn hạt giống của bạo lực mạnh hơn, vì nếu hoàn cảnh đủ xấu xảy ra và họ tiếp tục gây tổn thương cho con ở mức trầm trong hơn thì con mặc định cho mình quyền trả thù họ mạnh tay hơn để dạy cho họ một bài học. Như vậy, cách tha thứ không có trí tuệ này rõ ràng không giải quyết rốt ráo vấn đề vì nó không nhổ được tận gốc mầm mống của bạo lực. Vậy, tha thứ có trí tuệ thì con nên thực hành như thế nào? Con đã học pháp Biết và nhận ra tất cả đều là biểu diễn của Biết, cả con và họ đều là biểu diễn của Biết và họ hoàn toàn không có quyết định gì cũng giống như con, mọi thứ đều quyết định bởi Biết. Hiểu được như vậy thì con nhận ra không có ai là thủ phạm, không có ai là nạn nhân và cũng không có hành động gây tổn thương nên con không còn phải tha thứ cho ai nữa. Thấy rằng họ không làm gì cả nên không cần phải tha thứ là tha thứ có trí tuệ. Con may mắn hơn người khác là con có phương pháp và cơ hội. Với pháp Biết và cả một quá khứ bị tổn thương thì con có quyết tâm thực hành đến cùng để đạt đến trạng thái hòa bình thực sự với chính mình và người khác không? Khi con hoàn toàn hòa bình với nỗi đau của mình rồi thì con sẽ tự nhiên chấp nhận được tất cả những sai lầm của người khác. Chỉ khi ấy, con mới nhổ được tận gốc mầm mống của hận thù và ghét bỏ.

4m
Sep 19
NƯƠNG TỰA VÀO SUY NGHĨ ĐỂ SỬA HAY NƯƠNG TỰA VÀO BIẾT

Trong các suy nghĩ, suy nghĩ chống lại là cái gây cho con khổ, còn suy nghĩ “trời đẹp quá” không gây khổ. Nhưng mà “trời cứ phải đẹp mãi” là chống lại việc tý nữa nó không đẹp. Đấy là ví dụ về suy nghĩ chống lại gây khổ. Người thông thường sẽ sửa các suy nghĩ, ví dụ như là “trời cứ phải đẹp mãi” thì sẽ sửa là “Trời đẹp cũng được, không đẹp cũng được”, suy nghĩ này không gây khổ, đúng không? Đấy là những người sửa suy nghĩ để bớt khổ, nhưng mà cách đấy không vẹn toàn. Vì vô thường mà nói, ngày nào đó, tất nhiên là suy nghĩ “Trời phải đẹp” nổi lên là khổ rồi. Hay sửa suy nghĩ bao nhiêu năm xong hòn đá đập vào đầu thì còn sửa được nữa không? Lại reset từ đầu, lại “trời phải đẹp mãi”, đúng không? Nên là cách sửa suy nghĩ không vẹn toàn, nó không giải quyết được vấn đề một cách trọn vẹn. Bởi vì hòn đá đập vào đầu là reset tất cả các loại suy nghĩ của con, đá đập vào xong không nghĩ được nữa, nhưng biết thì vẫn biết. Đập hòn đá vào đầu thì có mất Biết không? Biết có bị ảnh hưởng gì không? Nên trọn vẹn là gì? Là suy nghĩ nào cũng được - con vẫn biết. Khi nào con đến trạng thái đấy thì mới gọi là xong, trước đấy thì chưa xong. Cái Biết thì giống mặt gương, hình ảnh nào cũng đến rồi đi hết. Nhưng mặt gương thì vẫn sờ sờ ở đấy, mặt gương không hề bị ảnh hưởng bởi hình ảnh nào cả. Vì thế mặt gương của Biết là vô địch, sống với nó đủ lâu thì con sẽ có tự tin, con không sợ suy nghĩ nữa. Suy nghĩ của con giống như hình ảnh bay qua, bay lại rồi mất hết. Mặt gương có bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ không? Nên con nương tựa vào suy nghĩ để sửa thì rất bấp bênh. Còn con nhận ra mặt gương ở đây thì hết bấp bênh. Các con cứ tiến bộ từ từ, không cần vội, nhưng con dám để một cơn cảm xúc xảy ra mà không làm gì nó thì con nhận ra rằng: “Cơn nào rồi cũng qua” bằng kinh nghiệm cá nhân của con chứ không phải bằng lý luận. Còn nếu không dám để cảm xúc xảy ra thì con chỉ có lý luận là cơn nào rồi cũng qua thôi nhưng khi nó đến thì con thống khổ luôn, đánh nhau mải miết, xong không đánh thành công thì lại là lỗi của mình: mình dốt quá, kém quá…. Đấy! Nên là các con tập cần cù và kiên nhẫn cho phép nó xảy ra, để mình ngắm nó, biết nó, rồi thấy nó qua! Trích buổi nói chuyện: [Buổi 7] 2020.12.21 Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết (HN) Giọng đọc: Ngọc Tuyết 

5m
Sep 17
Con không phải là người tạo ra suy nghĩ thì con có bị hại bởi suy nghĩ không?

CON KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI TẠO RA SUY NGHĨ THÌ CON CÓ BỊ HẠI BỞI SUY NGHĨ KHÔNG? MỘT BẠN: Trước đây khi chưa được Thầy dạy phương pháp nhận biết các suy nghĩ và cảm xúc thì con rất hay phán xét và không chấp nhận được tính cách của mình. Tuy nhiên, khi bắt đầu thực hành pháp biết này thì con lại thấy có một sự cảnh giác hơn đối với các suy nghĩ tiêu cực. Ví dụ, khi một suy nghĩ xấu xuất hiện thì con lập tức nhận biết ngay rằng “Mình sẽ lại phán xét mình đây!” và nó như báo hiệu rằng “Mình sắp phải chịu một cái điều gì đấy!” THẦY TRONG SUỐT: Các con khổ vì đều có một niềm tin sai lầm rằng con là thân thể này và suy nghĩ này nên khi suy nghĩ đến thì con tin con là người tạo ra suy nghĩ và là người chịu đựng suy nghĩ đấy. Nhưng sự thực thì con không phải là người tạo ra suy nghĩ. Bằng chứng là có rất nhiều suy nghĩ con không muốn xuất hiện nhưng chúng cứ đến, con muốn suy nghĩ tích cực nhưng các suy nghĩ tiêu cực cứ ào ào xảy ra, con muốn dừng lại suy nghĩ nhưng không thể dừng được; Hơn nữa, các con cũng không thể đoán trước được suy nghĩ, ví dụ trong năm phút nữa không thể biết được mình sẽ suy nghĩ gì. Như vậy, con hoàn toàn không biết khi nào suy nghĩ đến rồi đi thì sao con lại tin con là người điều khiển suy nghĩ. Sự thực thì suy nghĩ được tạo ra bởi Nhân quả, đủ nhân đủ duyên thì suy nghĩ hiện ra, hết duyên thì suy nghĩ tan biến. Vì thế, con phải hiểu hai điều: Thứ nhất, con không phải là người tạo ra hay dừng lại suy nghĩ; Thứ hai, con chính là không gian nơi suy nghĩ xảy ra. Không gian không tạo ra, không dừng lại hoặc không điều chỉnh suy nghĩ. Không gian không hề bị hại bởi suy nghĩ, dù suy nghĩ tiêu cực cứ ào ào như thác đổ thì con hay không gian nhận biết cũng không bị đau đớn, nổ tung hay bị dày vò bởi dòng thác suy nghĩ đấy. Khi con tập pháp biết đủ lâu thì nó sẽ dần dần gợi cho con có một cảm giác rằng con chính là không gian ngập tràn sự nhận biết. Vì thế, con không bị hại bởi các cảm xúc tiêu cực và con cũng không cần phải đánh nhau với chúng nữa. Vậy, việc còn lại của con chỉ còn là nhận biết thôi. Nếu con thực hành được như vậy thì con sẽ hết trầm cảm và các bệnh tâm thần khác trên đời.

4m
Sep 15
Con thoát khỏi trầm cảm vì con ở ngoài suy nghĩ, chứ không phải có suy nghĩ tích cực hơn!

CON THOÁT KHỎI TRẦM CẢM VÌ CON Ở NGOÀI SUY NGHĨ, CHỨ KHÔNG PHẢI CÓ SUY NGHĨ TÍCH CỰC HƠN! MỘT BẠN: Sau khi con thực hành phương pháp tập biết suy nghĩ và cảm xúc một thời gian thì dần dần các suy nghĩ tiêu cực không còn chi phối con nhiều như trước đây. Nhưng con thắc mắc một điều: liệu mình chỉ tập nhận biết với các suy nghĩ tiêu cực để thoát khỏi trạng thái năng lượng thấp hay là các suy nghĩ tích cực mình cũng tập? Vì thực ra các suy nghĩ tích cực cũng khiến cho con thấy rất hài lòng và hướng thượng! THẦY TRONG SUỐT: Nếu hiểu về Vô thường thì con sẽ nhận ra rằng: ở trong một suy nghĩ tích cực thì một lúc sau cũng thành khổ cho xem. Ví dụ, con thấy chồng con thật là yêu con nhưng chỉ cần năm phút sau chồng con sẽ mắng con một trận nếu như con đi về nhà muộn. Như thế thì con khổ hay sướng? Giống như con đang ở trên thuyền thì thuyền đang đi bình thường, nhưng một giây sau thuyền lật úp con sẽ chết chìm luôn. Nhưng nếu con ở ngoài thuyền thì thuyền có lật lên lật xuống bao nhiêu lần thì con vẫn bình an vô sự. Như vậy, Thầy dạy các con phương pháp nhận biết để thực hành với tất cả các loại suy nghĩ và cảm xúc. Dần dần, con sẽ nhận ra con là cả một không gian nơi suy nghĩ đến rồi đi, ở đó không gian không hề bị hại bởi các suy nghĩ mà chỉ có một việc là nhận biết các suy nghĩ. Khi ấy, con sẽ tiến bộ và thoát khỏi trầm cảm không phải vì con có những suy nghĩ tích cực hơn, mà con đã bắt đầu ở ngoài suy nghĩ rồi.

2m
Sep 13
SUY NGHĨ ĐÙNG MỘT CÁI HIỆN RA NHƯ SỰ TOẢ CHIẾU CỦA BIẾT, RỒI TAN VÀO KHÔNG GIAN ĐÓ CỦA BIẾT

SUY NGHĨ ĐÙNG MỘT CÁI HIỆN RA NHƯ SỰ TOẢ CHIẾU CỦA BIẾT, RỒI TAN VÀO KHÔNG GIAN ĐÓ CỦA BIẾT Tất cả những người đang trong cơn trầm cảm, đang rất khổ sở vì suy nghĩ chỉ cần thấy được suy nghĩ tự đến tự đi, không phải do mình tạo ra, là xong. Thấy được như vậy thì con tự sẽ mất mong muốn điều khiển suy nghĩ. Mất mong muốn điều khiển suy nghĩ là mất trầm cảm. Trầm cảm đến từ muốn kiểm soát mà không được, không kiểm soát được thì tự trách chính mình. Nếu con bắt đầu thấy suy nghĩ tự đến, tự đi, thì kiểm soát làm sao được nữa? Con sẽ mất mong muốn kiểm soát, có phải không? Chính vì con tin rằng con tạo ra suy nghĩ thì con mới tin con kiểm soát được nó. Có ai muốn kiểm soát mặt trời không, kiểm soát mây không? Mình có tạo ra mặt trời, tạo ra mây được không? Mặt trời tự mọc lên và và mây tự bay, nên không ai khống chế được hết. Nên không ai trầm cảm vì mặt trời mọc, mặt trời lặn cả, đúng không? Nhưng mọi người lại trầm cảm vì suy nghĩ của mình. Vì họ không thấy suy nghĩ cũng giống như mặt trời và mây thôi: tự mọc rồi tự lặn; mà họ lại tưởng họ làm suy nghĩ mọc và họ làm suy nghĩ lặn. Bằng việc chứng kiến được rằng suy nghĩ tự mọc tự lặn, dần dần mong muốn kiểm soát cứ yếu dần theo thời gian, rồi đến ngày sẽ mất hẳn. Khi đó con sẽ chẳng có mong muốn khống chế suy nghĩ nào hết, suy nghĩ thích bắn ra thì bắn, thích bắn thế nào thì bắn, không bắn thì thôi. Mình không nổi lên cảm giác muốn kiểm soát suy nghĩ nào, vì mình đã có quá nhiều kinh nghiệm rồi. Các con hiểu chưa đủ mà phải có kinh nghiệm rằng: suy nghĩ đùng một cái hiện ra như sự toả chiếu của Biết, rồi tan vào không gian đó của Biết. Thế nên Thầy cho rằng những người đang trầm cảm, đang ở đỉnh cao trầm cảm là rất lợi vì thế, vì họ có cơ hội chứng kiến được suy nghĩ hiện tan tự động rất dễ dàng. (Trích buổi nói chuyện cho lớp trầm cảm “Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết”, Hà Nội, 21.12.2020) -- Giọng đọc: Thuỳ Anh

3m
Sep 07
Vẻ Đẹp Của Trầm Cảm - p3

Vẻ Đẹp Của Trầm Cảm - p3 Hôm nay đội bóng của mình tham gia bị trầm cảm. Lu Lu, tay ném được mệnh danh là “pháo thủ” đã quyết định rời đội sau 5 trận thua liên tiếp. Chị Thuỷ đội trưởng nhắn riêng cho mình, bảo vào động viên mọi người đi, cả đội đang trầm cảm lắm rồi, chị lo quá… Thực sự là đã lâu lắm rồi mình không trầm cảm, những mỗi khi có ai đấy nhắc đến nó, mình vẫn cảm thấy nhiều cảm xúc khó tả. Và một trong những cảm xúc mạnh nhất chính là nhu cầu viết ra vài dòng chia sẻ góc nhìn của mình về trầm cảm. Người ta có thể phân tích về nó, có thể đưa ra bao nhiêu giải pháp về mặt kỹ thuật để đương đầu với nó, nhưng cuối cùng, chỉ mình bạn là người trải qua nó, hiểu rõ nó và biết mình thực sự cần gì. Nhưng, giữa cơn trầm cảm, liệu bạn có biết mình thực sự cần gì? Mình vẫn còn nhớ rõ, cái thời mà mình vẫn chưa biết mình thực sự cần gì giữa cơn trầm cảm, và mình đã tưởng mình cần rất nhiều thứ. Mình đã tưởng rằng mình cần rời khỏi thành phố mình đang sống, thế là mình đi sang hẳn một quốc gia khác, vẫn trầm cảm. Mình đã tưởng rằng mình cần nghỉ ngơi, không làm việc, thế là mình dành một năm đi du lịch khắp Đông Nam Á, ngắm cảnh đẹp nếm thức ăn ngon, trầm cảm vẫn cứ đến. Mình đã tưởng rằng mình cần học thiền, thế là mình vào hẳn một trường thiền uy tín nhất Myanmar trong vòng ba tháng, nhiều lúc trầm cảm còn nặng nề hơn. Càng loay hoay tìm “giải pháp” xử lý, trầm cảm càng “xử đẹp” sự loay hoay của mình. Đội bóng ngày hôm nay gợi nhớ đến chính mình phiên bản loay hoay đó. Chị đội trưởng nhắn tin hỏi em thấy thế nào, mọi người đang đợi ý kiến của em, động viên mọi người một câu đi… mình chả nhắn biết gì, toàn seen không rep. Bởi vì, mình biết rõ, điều một người thực sự cần trong cơn bão không phải là một vài lời “gió thoảng mây bay”, mà thực sự cần hẳn một ngôi nhà vững chắc. Cái chúng ta cần giữa cơn trầm cảm, không phải là giải pháp, không phải là sự sẻ chia, mà đơn giản, chỉ là cảm giác an toàn. Và biết gì không? Chúng ta tuyệt đối an toàn, ngay giữa trầm cảm. Mình có thể viết một đoạn dài giải thích tại sao mình lại đi đến kết luận về sự an toàn này, nhưng mình thấy không cần thiết. Có nhiều thứ không cần hiểu, chỉ cần tin. Có nhiều thứ chả cần tin, chỉ cần được thực sự trải nghiệm. Bạn ơi, đội bóng ơi, hãy cho mình được trải nghiệm, dù chỉ là phép thử, ở yên trong sự lo lắng, bất an, không cần loay hoay đi tìm giải pháp cho chính sự mệt mỏi, tiêu cực của mình. Ở yên đấy, và tự hỏi, ngay lúc này mình có an toàn hay không? Hãy cho mình được trải nghiệm, dù nghe có vẻ kỳ quái, ở yên trong trạng thái tệ nhất, điên khùng nhất, cho phép những suy nghĩ xấu xa nhất được hiện ra theo đúng hình thù của chúng, không cần phủ lên bất kỳ một vỏ bọc tích cực, xoa dịu nào. Hãy hỏi, ngay lúc bão dông này, mình có an toàn hay không? Chúng ta không thể nào tránh được dông bão, quan trọng là, khi bão dông ập đến, ta đang ở đâu? Ta đang gồng mình chống chọi, hay ta đang ở trong nhà, ngắm nhìn sự quay cuồng của tạo hoá? Ngồi yên, nhìn xung quanh bạn sẽ thấy, chúng ta chưa bao giờ phải ra khỏi nhà giữa những trận bão cả. Vẻ đẹp của cơn bão, đôi khi là nằm ở sức tàn phá của nó: nó phá nát mọi thứ ngoài kia, nhưng không thể nào chạm đến sự an toàn của bạn, nếu bạn đang ở trong nhà. Trầm cảm cũng thế, vẻ đẹp của nó, chính nằm ở chỗ sự tàn phá khủng khiếp: nó phát nát tất cả giải pháp, tất cả sự tích cực, tất cả sự cố gắng, nhưng vẫn không thể nào chạm đến sự an toàn của bạn - nếu bạn đã dừng loay hoay lại và tự hỏi: Mình có an toàn hay không? Mình rất thích quê mình mỗi lần bão xong, dù có hoang tàn đổ nát, nhưng không khí vô cùng tươi mới, rộn ràng. Mỗi lần như thế, mình hay rủ con bạn thân làm một vòng quanh thành phố, ngắm nhìn cuộc sống đang dần dà hồi sinh. Mình cũng rất thích chính mình mỗi lần vỡ nát xong, cảm giác như vừa được tái sinh, một con người hoàn toàn mới, với những hiểu biết mới về cuộc đời. Mình tin là, đội bóng của mình, hay chính bạn, rồi cũng sẽ đổi mới, sẽ phục

8m
Aug 31
[Tự sư về trầm cảm] P2

[Tự sư về trầm cảm] P2 Chào các bạn. Lâu rồi mình không post. Nay xin phép gửi một chút về thực hành tâm lý nha. (bài viết này tiếp nối bài mô tả các hoạt động trong một ngày của người trầm cảm) 1       Vào web trongsuot.com http://trongsuot.com/?fbclid=IwAR3GLnwSilM6Hciw1Dyw6PHlQdmylHnh7gyEhzJhrpCqjAySgPwoUXTg7_E, tìm mục trà đàm, đọc hoặc nghe 2 bài về nỗi sợ để hiểu bản chất của nỗi sợ nhé. (Ảnh đính kèm) 2.       Lấy giấy bút: Viết ra các nỗi sợ của mình. Càng chi tiết, cụ thể càng tốt => Đặt các tình huống giả định xem những điều gì tồi tệ nhất có thể xảy ra, liệu mình có thể chấp nhận buông bỏ, sẵn sàng chịu đựng các điều đó không => Tập chấp nhận càng nhiều càng tốt thì sẽ đỡ sợ dần. 3.       Luôn nhớ vô thường, lúc tiêu cực cũng như lúc tích cực: Lúc tiêu cực thì cũng hiểu rằng cảm xúc này chỉ là tạm thời, nó đến thì nó sẽ đi. Ngược lại, lúc tích cực thì cũng xác định: "mình không thể luôn luôn tích cực 24/24 h được, sẽ có lúc tiêu cực đến". Nhưng chốt lại là, dù có tích cực hay tiêu cực thì nó cũng là những suy nghĩ và cảm xúc ở 1 thời điểm, nó theo quy luật vô thường chứ không phải là mình, không ở lại mãi trong mình. 4.       Lúc bình thường, tập cảm ơn, chúc thầm, chăm tập thể thao, xe đạp, đi bộ.... để có 1 thân tâm khỏe mạnh, đủ sức chịu đựng các cơn trầm cảm và cũng để thấy dù bệnh nhưng mình vẫn còn may mắn, bệnh là động lực, tập quan tâm đến những người cũng bị bệnh như mình và ở hoàn cảnh còn éo le hơn mình…. (nhớ rằng thân người khó được, được làm người là hiếm có và may mắn như thế nào....). Việc tập biết ơn, chúc thâm cần kiên trì tập thường xuyên thì dần dần sẽ có cảm xúc. 5.       Thực hành các bước để vượt qua khi có cảm xúc tiêu cực: 1.       Khi có hiện tượng bồn chồn, lo lắng, báo hiệu sắp rơi vào cảm xúc tiêu cực -> Việc đầu tiên là nhận biết thật nhanh (Kiểu như: À, mình sắp rơi vào trạng thái cảm xúc tiêu cực rồi đây" 2.       Đừng vội vàng lo lắng, sợ hãi, hãy bình tĩnh đón nhận: thả lỏng toàn bộ cơ thể, tay, chân, hít thở sâu, nhẹ…. 3.       Lặng yên quan sát các suy nghĩ và tâm của mình: Để ý xem có những suy nghĩ gì đang diễn ra…. Chỉ để ý thôi, không thêm bớt, không khó chịu xua đuổi, coi như các vị khách vừa đến nhà mình chơi, vui vẻ đón tiếp, bao giờ khách đi thì đi 4.       Khi đã trở lại trạng thái bình thường: Hãy cảm ơn cơ thể, tâm trí đã giúp mình vượt qua giây phút vừa rồi. 5.       Lúc bình thường, hãy hướng đến những điều thiện lành, tích cực, rèn luyện bồ đề tâm và các pháp tu tập, hiểu sâu và chấp nhận nhân quả. Tâm thay đổi thì các điều tiêu cực dần dần sẽ tự hết. 6.            Tập chấp nhận, yêu thương càng nhiều càng tốt. -              Đối với bản thân mình: Tập đứng trước gương và nói: Cảm ơn cậu, thân thể, tâm trí của tớ. Đã giúp tớ vượt qua những giây phút khó khăn. Dù thế nào tớ cũng luôn yêu thương cậu. Tớ yêu cả những tính xấu của cậu, sự yếu đuối của cậu….(Cái gì mình không hài lòng ở mình thì nói hết ra, yêu và chấp nhận cả những cái đó). Rảnh lúc nào thì nói lúc đó, tập đứng trước gương để nói. Nhớ là chấp nhận và yêu thương mình 1 cách thực sự, mọi lúc mọi nơi chứ không phải là chấp nhận với điều kiện mình phải được như trước kia, hoặc mình phải khỏi bệnh, thế nọ thế kia… Dù mình có tàn tạ như thế nào chăng nữa thì mình sẽ luôn chấp nhận mình. -              Đối với bệnh: Cảm ơn trầm cảm đã đến với tớ, tớ yêu và chấp nhận cậu, tất cả những triệu chứng của cậu. Cậu là cơ hội giúp tớ gặp những người mới, tu sửa tâm để tốt đẹp hơn, dũng cảm hơn…, cậu có ở bên tớ 1 năm, 10 năm hay cả đời tớ cũng yêu thương và chấp nhận cậu -           

31m
Aug 29
PHÂN BIỆT GIỮA BIẾT VÀ NGHĨ

PHÂN BIỆT GIỮA BIẾT VÀ NGHĨ Con phải phân biệt được giữa biết suy nghĩ và ở trong suy nghĩ. Khi con biết cái gì là con đang ở ngoài nó. Khi biết cái gì đấy là con không ở trong nó nữa, đúng không? Pháp Biết làm cho con ra khỏi suy nghĩ, Biết làm cho con ra khỏi tất cả mọi suy nghĩ tiêu cực. “Tôi biết tôi đang muốn tự tử” nghĩa là con đang không còn muốn tự tử nữa rồi, con đang ngồi xem suy nghĩ đấy rồi, làm sao con còn là người đang ngồi đấy muốn tự tử nữa? Còn nếu như con đang ở trong suy nghĩ đấy thì con thấy cái gì? Trong suy nghĩ chỉ có cảnh con dao, dây thòng lọng, nhảy lầu…, làm sao con thấy nổi một suy nghĩ xoẹt qua là: “tôi đang muốn tự tử đây” được. Kinh nghiệm cá nhân các con đồng ý không? Như vậy Biết làm con thoát khỏi sức ảnh hưởng của suy nghĩ rất mạnh. Khi con biết là đang có một suy nghĩ gì đó nghĩa là con đã ra khỏi suy nghĩ đấy rồi, đúng chưa? Ở trong suy nghĩ đấy làm sao con biết được. Con ở trong suy nghĩ thì suy nghĩ nó lật con bất kỳ lúc nào. Như chiếc thuyền đang đi bình thường thế này thôi, một giây sau nó lật úp là chìm ngay, nếu con ở trên thuyền. Nhưng con ở ngoài thuyền thì nó lật úp, lật lên lật xuống thoải mái. Con ở trên thuyền, đang đi bình thường thế này lật úp là con chết đuối. Nhưng con ở trên bờ nhìn thấy thuyền, ngoài thuyền đấy thì sao? Thuyền lật tỷ lần cũng chẳng sao, lật lên xong rồi lật xuống, lại lật lên lại cũng chẳng sao. Thầy dạy các con một công nghệ ở ngoài thuyền - ở ngoài suy nghĩ. Vì thế các con tập xong nửa tháng, một tháng… sẽ thấy khác là vì thế. Con thấy khác không phải vì con có những suy nghĩ tích cực hơn, mà con đã bắt đầu dần dần ở ngoài suy nghĩ rồi. - Trích buổi nói chuyện Con là không gian ngập tràn nhận biết HN, 13.07.2019 Giọng đọc: Ngọc Tuyết Nhạc: Sentimental Memories

6m
Jul 24
SỨ MỆNH TRẦM CẢM

Thường bạn bè hay nhờ mình hướng dẫn mấy tip diện chẩn hay ăn uống gần với thiên nhiên mà nhàn. Rồi bảo mình là “mày mò được mấy thứ kiểu rất mất thời gian với chuyên sâu lại dễ làm này, chắc do biết yêu thương bản thân lắm nhỉ”. Thật ra để có được những kiến thức vậy không phải xuất phát từ yêu mình mà đó là những lúc mình rơi vào đáy của cơn bão trầm cảm. Thời điểm mà tất cả mọi thứ dồn dập xảy ra, các suy nghĩ trong đầu kêu gào, đe doạ, sai khiến, bắt mình phải chết đi.  Kết cục tương lai cho một đứa như mình là rất tệ hại, một con người như này chỉ có cái chết mới rửa hết tội lỗi.  Lúc đó tất cả các gánh nặng đang mang lên mình, trách nhiệm với bản thân, gia đình, sự nghiệp của một con người làm mình thấy thật nặng nề, mình thấy mình thật ăn hại. Lúc đó mình biết đến nhóm Trầm Cảm Trong Suốt, thì mình rất bất ngờ trong bài giảng đầu tiên mình được nghe “ Hãy là cái con đang là, đừng bắt mình thành cái phải là”.  Và chính việc ép mình phải làm rất nhiều thứ mà không làm được lại là nguyên nhân dẫn đến Trầm Cảm. Thật sự lời khuyên đó làm mình chấn động. Tại sao trước kia những gì mình đang gồng gánh phải làm tốt, phải tươi cười, phải có trách nhiệm. Tất cả những gì mình nghĩ sẽ giữ cho cuộc sống mình ổn lại làm cho mình khổ sở, tiêu cực thế này ư? Mình liều, thật sự lúc đó quá rối bời nhưng mình vẫn tin tưởng để làm theo lời thầy. Vì thầy đã nói rằng làm như vậy mới là “Bi- Trí- Dũng” với chính mình. Bi là Từ bi: Ngày xưa mình đang sợ thì bắt mình không được sợ, giờ đây cho phép mình sợ, không bắt mình phải giống như người khác và dám làm điều đó là dũng trong dũng cảm rồi. Trí tuệ là hiểu việc trầm cảm này đúng với nhân quả, chỉ sai trong mắt người vô minh thôi. và người vô minh trong đó là có cả mình. Còn trong mắt người trí tuệ thì nó hoàn toàn đúng với nhân quả. Chả có vấn đề gì hết. Nhân quả sẽ làm trầm cảm đến và đi, không có gì ở đấy mãi được. mình cứ để mình “đang là” trong  ít nhất 2 tháng rồi nó sẽ tự đi. Thế là mình bắt đầu cho phép mình yếu đuối, sợ hãi, được trốn tránh, không giao tiếp khi không muốn. Nhiều lần cả đêm mình thức trắng đến 7 giờ sáng mới đi ngủ, ăn sáng lúc 5-6 giờ chiều. Cả ngày chỉ thu lu trong góc sợ hãi rồi khóc lóc trong vòng vài tháng trời. Thật sự lúc mới làm tuần đầu thì khủng khiếp lắm. Mình rất sợ, nhưng khi thả các cơn cảm xúc tiêu cực ra, có vài lúc mình còn thấy thật deep, như xem phim ý. Rồi có một ngày sau khoảng 3-4 tháng sau, hôm đó mình tự nhiên thấy trời tự nhiên bừng sáng, ánh nắng, tiếng chim hót làm mình thấy đẹp đẽ biết bao. Mình nhìn lại bản thân và có một sự cổ vũ kì diệu nào đó mình cặm cụi nghiên cứu các loại hạt ngũ cốc, cách sử dụng nó tốt nhất, làm rồi hỏng, rồi lại làm. Lần đầu tiên mình có một sự kiên trì kì lạ mà trước giờ mình chưa từng có được. Động viên cho mình niềm vui để làm tiếp, làm tiếp. Không mong chờ kết quả mà được làm đã vui rồi. Rồi vui vẻ như một đứa trẻ để chia sẻ thành quả, giải thích công dụng cho mọi người, mà không cần phải sợ hãi dò ý tứ như trước kia mình vẫn làm. Mình đã rất ngạc nhiên và bất ngờ khi thấy cuộc sống thật dễ dàng chứ không còn phải ép mình như trước kia. Mình có chăm chỉ, có kiên trì, có làm chú trọng hành động không quá tập trung kết quả 1 cách rất tự nhiên và vui vẻ. Giống như thầy Trong Suốt đã từng nói với mình: “Trầm cảm là một sứ mệnh.” Và khi gặp sứ mệnh đó, mình gạt bỏ được những tiêu chuẩn hạnh phúc mà mình luôn khổ sở chạy theo, nắm chặt vì sợ mất một cách mạnh mẽ nhờ Trầm Cảm. Để dùng trái tim cảm nhận những thứ gì mới mang lại hạnh phúc thật sự cho mình, cảm nhận hương vị cuộc sống giản đơn mà kì diệu. Vô vàn biết ơn với trầm cảm đã đến để mình có cơ hội được sống thật với bản thân mình, để khám phá được nhiều cung bậc cảm xúc. (Tự sự của bạn Thu Huyền, Hà Nội) Nhạc: Nostalgic Memories

6m
Jul 23
RA KHỎI DÒNG ĐAU KHỔ VÌ THẤY MỌI THỨ XẢY RA KHÔNG PHẢI DO CON QUYẾT ĐỊNH

Ảo giác lớn nhất của các con là nghĩ rằng do hành động của con mà việc đó được giải quyết. Nhưng những chuyện mà các con đang lo đó không phải được giải quyết bằng hành động của các con mà tất cả là do Biết biểu diễn. Khi nào con tin được điều đấy thì con mới bắt đầu mở cánh cửa để đi ra khỏi dòng đau khổ, lo lắng và sợ hãi. Trước khi thấm điều này thì con chỉ đi vào. Con làm a, làm b để giải quyết được vấn đề đấy. Làm xong rồi thì sẽ có những chuyện mới sinh ra để con lại lo lắng và sợ hãi. Con làm trong trạng thái lo lắng về kết quả xảy ra không theo ý mình. Vì vậy, các con cần nhắc để niềm tin mới, cách nghĩ mới len lỏi vào đời sống thường ngày của mình. Khi nào nó chưa thành phản xạ thì nó chưa xong. Phản xạ nghĩa là khi con cố đạt một cái gì đấy thì ngay lập tức con hiểu: "Ừ! Cứ cố đi, không sao. Nhưng được hay không là do Biết biểu diễn". Tại sao cố cũng không vấn đề gì? Tại vì cố cũng là do Biết làm, con không quyết định được việc mình cố hay không cố. Bên ngoài con vẫn hành động nhưng bên trong con rộng mở cho mọi loại kết quả xảy ra. Mình vẫn đi làm cuộc sống kiếm tiền nhưng mình rộng mở cho mọi kết quả. Ví dụ, kết quả gì? Kết quả đầu tiên là không ra tiền, kết quả thứ hai là rất nhiều tiền. Đây là cánh cửa ra, chỉ cần một điều này là đủ để con có thể giải quyết mọi vấn đề trên cuộc đời này. Trước khi mình nói đến những cái cao cấp hơn như con là Biết thì nó phải được xây dựng trên nền móng con không phải là cái người này, con không thể quyết định gì được hết mà tất cả là do Biết biểu diễn. Cái xác quyết ấy sẽ giải quyết nỗi khổ cho con và giúp con nhận ra mình là ai. Khi con xác quyết được rồi thì thực chất con chẳng cần lo gì nữa. Tại vì đã có một thứ lo cho con rồi. Cái đó to hơn con nhiều, giỏi hơn con nhiều, quyền lực bao la hơn con nhiều. Giống như chúng ta đi tàu hỏa ấy, con không cần vác hành lý trên vai nữa vì tàu đã chở cho con rồi, Biết lo cho con hết. Trích: "Hãy nhắc cho đến khi thành phản xạ", Hà Nội 18.03.2022 Giọng đọc: Tuệ Vân Nhạc: A Precious Love

3m
Jul 22
THẤY SUY NGHĨ TỰ ĐẾN TỰ ĐI, MẤT MONG MUỐN ĐIỀU KHIỂN SUY NGHĨ LÀ MẤT TRẦM CẢM!

Thầy Trong Suốt: Tất cả những người đang trong cơn trầm cảm, đang rất khổ sở vì suy nghĩ chỉ cần thấy được suy nghĩ tự đến tự đi, không phải do mình tạo ra là xong. Thấy được như vậy thì con tự sẽ mất mong muốn điều khiển suy nghĩ. Mất mong muốn điều khiển suy nghĩ là mất trầm cảm. Trầm cảm đến từ muốn khống chế mà không được, không được thì tự trách chính mình. Nếu con bắt đầu thấy suy nghĩ tự đến, tự đi thì khống chế làm sao được nữa? Con sẽ mất mong muốn khống chế, có phải không? Chính vì con tin rằng con tạo ra suy nghĩ thì con mới tin con khống chế được nó. Có ai muốn khống chế mặt trời không, khống chế mây không? Mình có tạo ra mặt trời, mây được không? Mặt trời tự mọc lên và và mây tự bay, nên không ai khống chế được hết. Nhưng không ai trầm cảm vì mặt trời mọc, mặt trời lặn cả, đúng không? Nhưng mọi người lại trầm cảm vì suy nghĩ của mình. Vì họ không thấy suy nghĩ cũng giống như mặt trời và mây thôi: tự mọc rồi tự lặn; mà họ lại tưởng họ làm suy nghĩ mọc và họ làm suy nghĩ lặn. Bằng việc chứng kiến được rằng: suy nghĩ tự mọc tự lặn, dần dần mong muốn khống chế cứ yếu dần theo thời gian, rồi đến ngày sẽ mất hẳn. Thầy chẳng có mong muốn khống chế suy nghĩ nào hết, suy nghĩ thích bắn ra thì bắn, thích bắn thế nào thì bắn. Mình không nổi lên cảm giác muốn khống chế suy nghĩ nào, vì mình đã có quá nhiều kinh nghiệm rồi. Các con hiểu chưa đủ mà phải có kinh nghiệm rằng: suy nghĩ đùng một cái hiện ra, rồi đùng một cái tan. Thế nên Thầy cho rằng những người trầm cảm, đỉnh cao trầm cảm là rất lợi vì thế, vì họ chứng kiến được suy nghĩ hiện tan tự động rất dễ dàng. -Trích buổi nói chuyện Vòng xoáy trầm cảm và cách tập biết (HN, 21.12.2020) Giọng đọc: Minh Trang  Nhạc: Graceful Beauty

3m
Jul 21
25 NĂM TRẦM CẢM CHỈ LÀ NHÃN DÁN, HÃY ĐẾN VÀ GỠ NÓ RA

Khi 12 tuổi - tuổi ăn -  tuổi học có gì để Trầm Cảm? Đây là câu chuyện giữa tôi và bạn Cường vừa là lớp trưởng vừa ngồi cùng bàn với tôi hồi lớp 6. - Ngày xưa cậu thấy tớ như thế nào? - Lạ lắm! - Ủa tớ lạ là sao? - Khép mình, ít giao tiếp, tớ cũng nghĩ bạn có vấn đề gì đó nhưng không biết là gì thôi! - Vậy á? - Ý là thấy cậu ít nói hay một mình. Mình nhớ bạn sau này càng ít nói hơn…bữa năm lớp 11, xe công nông Bố mình bị hư sát nhà bạn. Mình vào mượn đèn… nhìn thấy mình bạn trốn mất tiêu! - Sao biết tớ trốn? - Gặp Bố bạn, nói đang nấu ăn, nhìn thấy, trốn luôn Tôi 12 tuổi của 25 năm trước chẳng vô tư hồn nhiên như các bạn cùng trang lứa. Lên lớp 7 tôi càng trở nên ít nói, hay khóc, thích một mình, ngại giao tiếp, chỉ chơi với 1-2 bạn nhưng không thích chia sẻ chuyện của mình, đôi khi không nhìn vào mắt người đối diện, ở nhà thích trốn co ro 1 góc bóng tối nào đó gặm nhấm nỗi buồn của mình.  Đỉnh điểm của chuỗi ngày này tôi cảm thấy chán cuộc sống và viết 2 chữ “Hận đời” lên tường bếp và bẻ thuốc chuột định uống vào năm lớp 7, tôi bị mẹ phát hiện và ngăn lại. Mẹ ôm tôi và khóc nghẹn ngào chỉ nói được 1 câu “Ôi con ơi!” Tôi cũng chẳng hiểu sao tôi học tới hết cấp 3 nhưng kết quả học ngày càng đi xuống, tâm trạng ngày một xấu đi, luôn nghĩ tới cái chết kéo dài và sau 3 năm kiên trì thi Đại Học không đỗ cho tới năm 2005 tôi đỗ CĐSP Hà Tây. Sau 1 tiết mục hát vu vơ cả lớp xì cho tôi làm Lớp phó Văn thể Mĩ, được tham gia nhiều hoạt động tập thể và cũng thay đổi nhiều, vui vẻ, hoạt bát, năng động hơn, ra trường và đi làm. Ngỡ cuộc đời êm xuôi  ai dè sau khi lấy chồng tôi lại stress nặng nề trong thời gian ở cữ, nuôi con sinh đôi vất vả lại vừa hay biết tin chồng ngoại tình, cãi nhau với chồng, tôi đã uống hơn 50 viên thuốc khung chỉ cho mẹ bỉm có sẵn trong ngăn tủ rồi chùm chăn phủ mặt. Tôi thấy toàn thân, chân tay không thể cử động được dù tôi rất khó thở và chỉ nghe được tiếng động bên ngoài rồi nhỏ dần và lịm đi. Sau khi tức giận qua đi chồng tôi vạch chăn ra đúng khi cái chết cận kề. Tôi dần thở lại được và hồi lại cho tới hôm sau ợ vẫn ra mùi thuốc. Lại lần nữa không hiểu sao tôi lại sống thêm 5 năm nữa với chồng. Tưởng rằng như thế đã ổn khi con lớn, ai ngờ năm 2005, một vài tin nhắn, cuộc gọi đe dọa giết chồng, đòi tiền và gửi ảnh con riêng của họ với chồng tôi từ 1 vài số lạ, Tôi ôm mặt khóc nức nở như 1 đứa trẻ, cãi nhau, bỏ ăn đau thượng vị ngất lịm khoảng 2h không ai biết tại cửa hàng quần áo của mình. Lại lần nữa tôi chẳng hiểu sao cuộc hôn nhân ấy có thể kéo dài thêm 3 năm nữa sau 5 lần bị đánh, đỉnh điểm là năm 2018 tôi đi viện và quyết định viết đơn ly hôn. Ngỡ sau ly hôn được nuôi con, tôi chuyển cửa hàng về Hà Nội cho tiện đưa đón con đi học thì tới thăm con bị đuổi, gia đình chồng cũ không cho tôi mượn sổ hộ khẩu để tách hộ trong khi chứng minh thư hết hạn và không làm được giấy tờ tạm trú ở cửa hàng có nghĩa là không xuất trình được giấy tờ và nguy cơ bị phạt là không tránh khỏi, tôi cũng không rút được tiền trong tài khoản của chính mình. Gia đình không ủng hộ việc tôi ly hôn nên có nhiều mâu thuẫn xảy ra …Lần thứ 3 trong đời tôi lại muốn tự tử, ngày đêm ấp ủ nghĩ cách sẽ chết như thế nào…  Khi mất ngủ triền miên tôi khóc vật vã cho tới khi mệt lả và thiếp đi lúc nào không hay. Và tôi dùng nó như một bí kíp giúp mình ngủ được suốt 25 năm qua. Đau khổ chẳng bao giờ ngừng lại, chẳng chậm lại để bạn kịp hồi sức, vậy phải làm sao để thoát ra khỏi đống đau khổ này? Sau nhiều lần em trai tôi đưa đi phóng sinh và quen biết đến Thầy Trong Suốt, những ngày đầu tôi chưa dám chia sẻ chuyện của mình cho ai cả. Lần đó sau buổi phóng sinh tại Bát Tràng, chúng tôi có cơ hội được ăn sáng và trò chuyện cùng Thầy Trong Suốt. Chị Thùy Anh đã đưa cho tôi micro để giới thiệu về mình, lần đầu tiên chia sẻ nhưng chẳng giấu nổi tâm sự của mình, chỉ vài câu tôi ôm mặt bật khóc nức nở không nói thành

16m
Jul 20
Làm gì với ý định tự tử?

LÀM GÌ VỚI Ý ĐỊNH TỰ TỬ? Bạn muốn tự tử là vì bạn cảm thấy tuyệt vọng, nghĩ về tương lai và chỉ thấy u ám. Tương lai sao mà đen tối quá, chả có gì chờ đợi mình cả. Tệ hơn cả bây giờ luôn. Bây giờ mình khổ 1 ngày thôi, tương lai là khổ 365 ngày nữa. Thôi chết béng đi cho xong. Tại sao lại như thế? Vì bạn quá tin vào suy nghĩ về tương lai. Vì không có khoảng cách gì với suy nghĩ được. Nó lao đi đâu bạn theo đấy. Bạn chìm trong đống tiêu cực của suy nghĩ, chỉ muốn chết đi cho xong. Vậy làm gì với nó bây giờ? Câu trả lời là, không làm gì cả, chỉ biết nó thôi. Cứ để yên cho bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực kéo đến, chỉ cần biết nó. Biết chính là giữ khoảng cách, chính là thoát rồi. Bạn đang rất tiêu cực nhưng bạn biết tiêu cực đậy thì tức là bạn đang nhìn nó, đang ở chỗ khác nhìn vào tiêu cực, chứ không phải dính chặt vào tiêu cực. Có thể nói biết tiêu cực chính là thoát khỏi tiêu cực. Khi biết suy nghĩ là bạn đã có khoảng cách với suy nghĩ rồi. Khoảng cách đủ lâu, bạn sẽ sáng suốt hơn một chút, bình tĩnh hơn một chút. Khoảng cách lâu hơn nữa, những suy nghĩ mới, tích cực và đúng đắn hơn sẽ bắt đầu xuất hiện. Nó cứ xảy ra như thế, suy nghĩ tiêu cực về tương lại đến rồi đi - biết - ý định tự tử đến rồi đi - biết, suy nghĩ tích cực đến rồi đi - vẫn biết. Nếu tập như thế đủ lâu dần dần thấy rằng suy nghĩ tiêu cực có gì đáng sợ. Nó chỉ là cảm xúc nhất thời, cứ cho muốn tự tử đi. Thì sao? Chỉ cần biết nó, không làm theo nó, thì có gì đâu? Quen dần, bạn sẽ không còn bị cuồng phong của suy nghĩ cuốn đi nữa. Tại sao lại được như thế? Bởi vì cái biết nó không thay đổi, lúc nào cũng biết. Còn cảm xúc thì sao? Thay đổi liên tục. Nên khi bạn ở trong trạng thái biết càng nhiều, bạn càng bị ít ảnh hưởng bởi cảm xúc. Thử đi, rồi bạn sẽ thấy, cảm xúc nó chỉ đến đấy thôi! Một khi đã nhìn thấy một thứ rất là vững chắc, ổn định, những thứ khác trở nên không ổn định, ví dụ như cảm xúc - thứ mà lâu nay bạn cho là quan trọng. Cảm xúc, suy nghĩ đến và đi - nhưng biết thì sao? Có đến có đi không? Có mất biết không? Không! Cảm xúc, suy nghĩ của bạn chạy qua chạy lại liên tục nhưng nếu bạn nhớ về biết đủ lâu, bạn bắt đầu thấy trên đời có một thứ rất là vững chắc. Bạn bắt đầu thấy ừ, cảm xúc chỉ là nhất thời mà thôi, ý định tử tự chỉ là nhất thời mà thôi. Dần dà, bạn bắt đầu giảm sự lệ thuộc vào suy nghĩ và cảm xúc đi, vì bạn thấy rõ tính nhất thời của nó. Vì sao nó nhất thời? Vì bạn biết nó đến, rồi bạn biết nó đi, rồi bạn biết một cái khác đến, cái khác đi. Đấy là lí do biết có thể giúp thoát được trầm cảm, tiêu cực, thậm chí là ý định tự tử. Thực hành đủ lâu, bạn sẽ dần bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn trước các cơn trầm cảm, từ đấy, các cơn trầm cảm cũng yếu dần đi, bạn và cái biết thì ngược lại, mạnh dần lên. - Tổng hợp từ các buổi nói chuyện về trầm cảm của thầy Trong Suốt Giọng đọc: Văn Cát Nhạc: Cristof Walters

6m
Jul 13
Thơ - Trầm cảm là một món quà (tác giả Bá Lành)

Con luôn tự ti vì trầm cảm bên trong mình Căn bệnh xấu xa bấy lâu nay con ghét bỏ Dằn vặt tâm con, làm đời con khốn khó Chỉ muốn một lần cắt bỏ nó đi thôi Nhưng hãy thử nhìn lại nó con ơi Có khi nào đó là món quà bí mật Vẻ ngoài xù xì, xấu xí trên bề mặt Nhưng bên trong là cả kho báu tuyệt vời Có vô vàn nỗi khổ ở trên đời Nhưng nỗi khổ này dẫn con đến Pháp Nhờ nỗi khổ này con mới tìm cầu giải thoát Nỗi khổ này quá đẹp con ơi Trầm cảm đến may mắn quá đi thôi Là nguyên liệu cho con nhanh chứng ngộ Cảm xúc đến điên cuồng như pháo nổ Con học cách hưởng nỗi khổ này luôn Như bầu trời ôm mọi gió mưa tuôn Trầm cảm đến chẳng vấn đề gì hết Càng giúp con thêm tự tin vào Biết Cho đến ngày xác quyết Biết là Con Nếu chưa thấy con hãy cứ tin rằng Trầm cảm chính là món quà bí mật Nơi hầm tối chính là nơi sáng nhất Dẫn con về với hạnh phúc chân thật vô biên. - Thơ Bá Lành, trích cảm hứng từ bài giảng "Trầm cảm là một món quà" của thầy Trong Suốt Giọng đọc: Ngọc Tuyết Nhạc: Melodrama

2m
Jul 11
Mọi thứ luôn hoàn hảo

MỌI THỨ LUÔN HOÀN HẢO Cái tôi thì không chấp nhận mọi thứ luôn hoàn hảo được. Nếu động vào đời tôi thì sao mà hoàn hảo được. Nhà tôi cháy, điện thoại tôi hư thôi là thấy không hoàn hảo nữa rồi. Nhưng ở góc độ của Biết thì mọi thứ luôn hoàn hảo. Mọi thứ là ảo ảnh hiện ra long lanh và tan vào Biết nên nó không có vấn đề gì hết. Mà cho dù có vấn đề gì thì vấn đề đó cũng là biểu diễn hoàn hảo của Biết nên cũng long lanh nốt. Nên khi nhắc mình "mọi thứ luôn hoàn hảo" thì buộc con phải quay về góc độ của người nhìn là ai. Cái gì có thể thấy mọi thứ luôn hoàn hảo? Mọi thứ luôn hoàn hảo là khi con chuyển từ góc độ CÁI TÔI sang BIẾT. Khi con hiểu mọi thứ luôn hoàn hảo thì con không muốn giải quyết những chuyện lo buồn đó nữa. Cái đấy không đáng sợ mà cái đáng sợ là sự ngu dốt của mình về nó. Nó đến mình không hiểu gì cả mà loay hoay tìm cách xoay chuyển nó thì mới đáng sợ chứ nỗi buồn, nỗi lo thì không đáng sợ. Khi nỗi buồn đến thì con cần biết: - Thứ nhất, nỗi buồn này đến là vì mình sợ có một kết quả xấu. Vậy thì thay vì đánh nhau với nó mình nhìn xem mình đang sợ kết quả xấu gì? Mình thấu hiểu nó ở góc độ tương đối. - Thứ hai, khi con đã hiểu thì con chẳng cần sửa gì hết mà cứ để nó xảy ra. - Thứ ba, con nhắc câu thần chú "mọi thứ luôn hoàn hảo" để nhắc con SỰ THẬT LÀ GÌ? hoặc CON LÀ AI? Khi nhắc mọi thứ luôn hoàn hảo là nhắc cái mình đang sợ cũng luôn hoàn hảo. Cái mình đang sợ nếu xảy ra thì hoàn hảo vì nó là ảo ảnh hiện ra trong Biết và tan vào Biết và con cũng không phải là cái người chịu những cái đấy. Khi bên trong con có một cảm xúc tiêu cực nổ ra thì hãy thấu hiểu nó ngay. Tất cả các cảm xúc tiêu cực đều đến từ nỗi sợ một kết quả tiêu cực nào đó. Con có thể gọi nó là sân hận, ghen tị, kiêu ngạo v.v.. Hãy cho nó xảy ra dù là bất kỳ lý do gì. Vì khi con cho nó xảy ra thì con mới thấy được bản chất của nó. Còn nếu con đánh nhau thì nó thành thật, nó rất nguy hiểm. Còn khi nỗi sợ xảy ra rồi thì nỗi sợ chỉ là nỗi sợ thuần túy chứ không có vấn đề gì cả. Khi con có sự thật rồi thì con rất tự tin làm gì cũng chẳng sai cả, không thể sai nổi. Nó là biểu diễn của Biết thì làm sao sai được! Đời con thực chất là đã ổn sẵn rồi, nó đã hoản hảo ngay từ bây giờ chứ không phải sẽ hoàn hảo, không phải đợi thêm gì nữa. Nó không hoàn hảo là do cách con nhận thức chứ việc từng xảy ra với con, đã xảy ra với con và sẽ xảy ra với con cực kỳ hoàn hảo. Con nhận thức rằng đây là tôi và tôi đang muốn mà không được thì sao mà bảo là hoàn hảo được? Nhưng nếu con nhận thức Biết đang biểu diễn cảnh một người phụ nữ đang cố mà không được thì nó trở nên hoàn hảo. Tất cả các vấn đề của con đều nằm ở nhận thức của con ngay bây giờ. Sự thay đổi trong nhận thức dần dần dẫn đến sự tự tin bên trong con. Một khi con có sự tự tin đó thì con sẽ thấy thì ra nó đương nhiên là hoàn hảo rồi. - Trích: "Bí kíp mọi thứ luôn hoàn hảo", Đà Nẵng 27.12.2021 Giọng đọc: Tuệ Anh Nhạc: Red Racoon Music

5m
Jul 09
Nguyên nhân của trầm cảm và con đường thoát khỏi trầm cảm

NGUYÊN NHÂN CỦA TRẦM CẢM VÀ CON ĐƯỜNG THOÁT KHỎI TRẦM CẢM. Khổ, trầm cảm đến từ việc muốn kiểm soát thế giới này mà không được. Nhưng từ bé đến lớn các con luôn được dạy phải kiểm soát thế giới theo ý mình. Việc muốn kiểm soát thế giới này theo ý mình đã sai ngay từ đầu rồi. Kiểm soát được hay không được thì không biết nhưng đã kiểm soát thế giới là sẽ khổ, sẽ trầm cảm. Kiểm soát là mình muốn một cái gì đó phải xảy ra. Dấu hiệu của việc kiểm soát là gì? Khi mình muốn việc nó phải xảy ra mà nó không xảy ra thì mình khó chịu, khổ sở. Việc kiểm soát thế giới này là điều bất khả thi. Thế giới này nó xảy ra theo dòng chảy riêng của nó mà mình không thể làm gì được. Nhưng cách sống của các con là một trăm phần trăm phải kiểm soát để sống, mâu thuẫn kinh khủng không? Các con thường nghĩ rằng đau khổ đến từ việc thế giới bên ngoài không theo ý con, đúng chưa? Nhưng đau khổ đến từ việc con muốn kiểm soát thế giới mà không được. Con cần hiểu lý do căn bản của đau khổ. Bản chất khổ là do vô thường bên ngoài và muốn kiểm soát ở bên trong, hay gọi là vô minh bên trong đấy. Con không vô minh thì vô thường càng đẹp chứ sao, nên khổ không phải do vô thường đâu. Khổ là do bên ngoài vô thường nhưng bên trong con muốn kiểm soát, khổ là do muốn kiểm soát một thứ vô thường, nói đầy đủ là như vậy. Các con có thể là không nhận ra mình kiểm soát nhưng tất cả các con đều đang ngầm kiểm soát. Tất cả các con đều trầm cảm và đau khổ là vì ngầm kiểm soát thế giới này. Trong khi cái thế giới này vô thường, mình lại muốn nó phải thường. Quay lại làm thế nào để thoát ra cái khó khăn kinh khủng là muốn kiểm soát thế giới này? Đó là đồng ý với Sự thật (Pháp, chân lý). Sự thật nếu biết về nó rồi thì con thấy việc không kiểm soát được là rất bình thường. Cái việc mà thế giới này khác với mong muốn của con là rất tự nhiên. Nếu con không hiểu Sự thật thì con không cho nó là tự nhiên và bình thường, mà đã không tự nhiên và bình thường thì con sẽ kiểm soát, kiểm soát hết cỡ. Còn khi con đã thừa nhận nó là tự nhiên và bình thường rồi thì con sẽ không kiểm soát nó nữa. Con phải có trí tuệ thì mới thấy nó là bình thường. Khi con thấy nó là bình thường thì dần dần bên trong con sẽ có một thái độ đó là chấp nhận sự thật. Việc phá sự kiểm soát đấy dẫn đến việc con bắt đầu chấp nhận được thế giới như nó là hay nói cách khác, con chấp nhận được con như con là. Suy cho cùng cái người con muốn kiểm soát mạnh nhất là con. Khi con kiểm soát con mà không được thì con trầm cảm. Bản chất là con kiểm soát con quá mạnh, mà có bao giờ kiểm soát được không? Không! - Trích: Buổi nói chuyện Duyên sinh, Hà Nội, 21/03/2021 Giọng đọc: Tuệ Anh Nhạc: Ashot Danielyan Composer

5m
Jul 07
Con chưa bao giờ mất thứ gì cả

CON CHƯA BAO GIỜ MẤT THỨ GÌ CẢ Thế giới này bản chất chỉ là Biết xem nội dung của Biết. Nội dung của Biết cũng chính là Biết, giống như hình trên ti vi cũng chính là ti vi, trăng sao và các vì tinh tú trên mặt nước cũng chính là mặt nước. Như vậy, khi con chia tay với người yêu thì có sự chia tay thật sự hay không? Cô gái và chàng trai là hai phần của Biết, phần này chia tay phần kia chỉ là đóng kịch thế thôi chứ thật ra không có cái gì chia tay với cái gì cả. Vì hai phần đấy là hai phần của Biết và đều là Biết nên không có cái gì tách rời với cái gì. Giống như một phần của mặt gương thì không bao giờ tách rời khỏi mặt gương. Vì vậy, con không bao giờ mất thứ gì cả. Nỗi đau của chia tay là vì con tưởng là mất đi, nhưng nếu con nhận ra con chưa bao giờ mất gì cả thì con hết đau. Vì con đã có tất cả nên cũng không có gì để được. Được cũng là một trò diễn, kiểu như múc nước từ sông đổ sang chậu. Mình gọi cái chậu thì được, còn dòng sông thì mất nhưng màn hình của Biết thì không được cũng không mất vì nó có sẵn mọi thứ rồi. Mọi thứ đều ở bên trong con hết. Ví dụ, khi con nhận ra con là màn hình thì con không bao giờ mất thứ gì hiện ra bên trong màn hình cả. Nếu cuộc chia tay có đau thì cũng chỉ có vẻ là đau, không có gì thật sự mất cả. Cái đau này là đau của vở kịch chứ không phải đau thật. Ví dụ như khi xem kịch, con thấy hai diễn viên khóc như mưa nhưng con hiểu là cái khóc này là khóc của vở kịch, còn chẳng ai bị mất gì cả, chẳng nhân vật nào bị hãm hại, bị giết như trong vở kịch cả. Đấy là mấu chốt của hạnh phúc. Bởi vì khi con hiểu điều đấy, con sẽ sống một cuộc đời rất tự tin. Cuộc đời mà không bao giờ mất gì được thì rất tự tin nên con tự tin sống thế nào cũng được. Còn những người sợ mất thì rất mất tự tin vì lúc nào cũng lo mất một cái gì đó dù có bao nhiêu tiền của, bao nhiêu tình cảm thì lúc nào cũng sống trong trạng thái sợ hãi. Càng có nhiều thì càng dễ mất, nỗi lo chỉ tăng dần theo thời gian mà thôi. Càng giàu lên càng lo mất, càng giàu thì càng sợ chết, càng yêu đương mạnh thì càng sợ mất. Ví dụ, con rất yêu một người, rất quý một người thì con rất sợ người ấy chết. Ai có con sẽ hiểu, mình rất sợ nó chết. Vì thế, nếu con không nhận ra được mình là ai thì đời con cơ bản chất lượng sống rất thấp, vì cơ bản cuộc đời là sợ hãi. Nếu con hiểu rằng chỉ có hình tướng của sự mất thôi, nó chỉ có cái vẻ là anh ấy bỏ mình, còn anh ấy chẳng bao giờ rời khỏi mình được. Vì anh ấy luôn luôn là ảo ảnh hiện ra bên trong con nên không thể rời khỏi con được, mỗi lần con nghĩ đến là anh ấy hiện ra ngay. Nếu con càng tự tin sống với những cái con đã hiểu này thì kinh nghiệm của con sẽ dần thay đổi. Nếu con tự tin sống như vậy thì con không bao giờ mất thứ gì cả, vì mọi thứ đều đã ở bên trong con! - Trích: "Tập Biết thế nào khi thất tình", Hà Nội 05.03.2022 Giọng đọc: Nguyên Anh

6m
Jul 05
Thoát khỏi tình cảnh trầm cảm, tự kỷ chẳng thiết gì nhờ phương pháp "Chúc thầm"

Đó là câu chuyện từ 6, 7 năm về trước, sau khi trải qua biến cố gia đình, tôi rơi vào trạng thái vô cùng tồi tệ: thân thể thì gầy mòn, bước chân như chỉ còn chút sức lực lê lết xuống nền đất chứ chẳng thể bước đi từng bước, còn tâm trí thì luôn mung lung, nghĩ ngợi lung tung hoặc chẳng thiết gì xung quanh. Tôi sống trầm uất như vậy chừng nửa năm, cảm thấy nếu tiếp tục thế này thì có lẽ chết còn sướng hơn là sống. May mắn thay tôi đã gặp được Thầy. Thầy dạy phương pháp Chúc thầm cho tôi – Nói nôm na đơn giản thế này thôi – Thay vì cứ nghĩ luẩn quẩn lung tung hoặc trầm uất thì mình hãy chúc thầm tất cả những sự vật từ cả con người, loài vật cỏ cây mà mình gặp. Với mỗi người, mỗi loài hay kể cả cây cỏ hoa lá, bạn hãy thầm chúc một lời chúc mà bạn muốn gửi tới họ. Đơn giản như khi đi ngang qua hàng ăn, bạn chúc những người đang ăn được ngon miệng, chúc cô bán hàng đắt khách. Chúc bác giữ xe được vui vẻ, chúc những người đi cùng thang máy có một ngày làm việc vui vẻ thành công, chúc những đồng nghiệp, người thân của bạn được mạnh khỏe hạnh phúc… Đó, bạn có thể chúc bất cứ điều gì – CHỈ LÀ THẦM CHÚC THÔI – nên bạn không sợ ai đánh giá này nọ hay làm phiền gì họ cả, chỉ một điều duy nhất cần lưu ý là khi đó BẠN PHẢI THỰC SỰ MUỐN CÁI ĐIỀU TỐT ĐẸP ĐÓ ĐẾN VỚI HỌ. Bạn có thể làm mọi lúc, mọi nơi bất cứ khi nào bạn rảnh và muốn làm. Quả thật là tình cảnh đó của tôi giống như có bệnh thì vái tứ phương, mà phương pháp này cũng khá đơn giản, không cầu kỳ, chẳng phải mất tiền của công sức gì, cũng không phiền ai, chỉ mình biết nên tôi đã rất có ý thức thử tập nó. Thế là ngay khi mỗi sáng tỉnh dậy, dù là nhìn thấy chậu cây trước cửa, tôi cũng chúc nó đâm chồi nảy lộc, cứ như đang thì thầm giao tiếp với nó vậy đó. Tôi còn chúc người bạn cùng phòng được vui vẻ, may mắn ngày hôm đó. Ra cửa, đi ngang qua hàng bún mỗi sáng, tôi chúc mọi người đang ngồi ăn được ngon miệng, chúc chú chó nhỏ mà tôi gặp trên đường hôm nay được mạnh khỏe, vui tươi. Tôi chúc hàng cây ven đường trổ nhiều hoa trái… Rồi khi đến văn phòng, tôi chúc bác giữ xe hôm nay được vui vẻ, bình an. Tôi chúc những anh chị văn phòng đi cùng thang máy có một ngày làm việc hiệu quả thành công. Bước vào phòng làm việc tôi chúc những đồng nghiệp hôm nay làm việc thoải mái… Cứ lần lượt như vậy, tôi bắt đầu thực hành. Quả thật là ngày đầu tiên, ngày thứ 2, đầu óc tôi cứ như muốn loạn lên vì liên tục phải nghĩ câu chúc hoặc là bị bứt ra khỏi trạng thái suy nghĩ liên miên mọi ngày hay là phải rời khỏi trạng thái lười nghĩ, ỳ ạch chẳng muốn động não chút nào như mọi khi. Nhưng thật kỳ lạ thay, chỉ sau 1 tuần tôi đã thực sự thấy khá hơn, tinh thần tự nhiên phấn chấn, có sự giao tiếp kết nối với mọi người xung quanh mà chẳng cần phải dùng biện pháp làm quen nào cả. Đặc biệt, trái tim tôi dường như đang được ấm áp trở lại, bắt đầu như có hơi ấm được lan tỏa từ trái tim lạnh lẽo, lãnh cảm bấy lâu nay… Liên tục đều đặn như vậy trong vòng 2 tháng liền – Vô cùng kỳ diệu, tôi đã quay trở lại hòa nhập được với cộng đồng. Kể cả tinh thần và thân thể của tôi trở lên nhanh nhẹn hơn, thoải mái hơn. ... - Hồng Hạnh #trongsuot #tramcamlamotmonqua

6m
Jun 10
Tôi đã vượt qua mất ngủ, trầm cảm bằng Chúc thầm, biết ơn và phóng sinh như vậy đó (Tự sự của bạn Bằng Nguyễn)

Khoảng tháng 12/2019 mình có gặp vấn đề về sức khoẻ, rồi bắt đầu bị mất ngủ. Sau nhiều ngày liên tiếp bị mất ngủ thì lo lắng, sợ hãi bắt đầu đến với mình. Mình đã cố gắng tìm nhiều cách để có thể ngủ được như trước. Ví dụ như: dùng các loại thuốc hỗ trợ giấc ngủ, đi khám ở bệnh viện, uống các loại thảo mộc... nhưng vẫn không thể ngủ được. Những ngày sau đó tình trạng trở nên tồi tệ hơn: không thể tập trung trong công việc, lúc chơi thể thao, đi ăn uống cùng gia đình mình không cảm thấy vui mà cứ luôn mệt mỏi, lo lắng, bất an. Hầu hết thời gian mình luôn thấy mệt mỏi, lo lắng, hay cáu gắt, sợ lạnh, sợ hãi điều gì đó, rất hay giật mình và dễ bị xúc động… Có những lúc đang nằm nghỉ mà cảm thấy căng thẳng quá, mình vào nhà vệ sinh xối nước lên người để thoải mái hơn. Mình hoang mang không biết đang bị làm sao thế này. Lúc đó mình đang sinh sống làm việc ở trong Nam còn bố mẹ thì ở ngoài Bắc. Mình phải gọi cho mẹ ở ngoài Bắc vào Nam với mục đích trấn an tinh thần cho mình, biết đâu mẹ giúp mình được. Nhưng cũng chẳng thay đổi được gì nhiều. Tinh thần mình luôn trong trạng thái rất hoảng loạn. Một lần tình cờ lên mạng tìm hiểu về tình trạng mình gặp phải là bệnh gì thì đọc được bài viết hướng dẫn cách chữa mất ngủ, trầm cảm của một anh trong CLB Unesco Thiền và Yoga Trong Suốt đã trải qua nhiều năm trước. Mình thấy tác giả bài viết miêu tả tình trạng giống như mình gặp phải. Ngay sau đó mình đã liên hệ ngay cho tác giả bài viết và được anh chia sẻ. Từ đó mình hiểu được phần nào tình trạng mình đang gặp phải và có thêm niềm tin có thể vượt qua giống như anh ấy. Bài viết của anh hướng dẫn các cách chữa bệnh bằng tinh thần. Có một vài cách như: tập thể dục, ngồi thiền, chia sẻ với người thân, chúc thầm, biết ơn, phóng sinh, thay đổi cách nghĩ và tư duy... Nhưng mình thường xuyên tập 3 cách đó là: chúc thầm, biết ơn và phóng sinh. Đầu tiên là chúc thầm. Cứ khi nào nhớ ra là mình chúc thầm: Mình chúc thầm cho những người mình gặp hằng ngày luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, bình an và giàu có. Chúc cho những người đi trên đường lái xe an toàn, chúc chú bảo vệ luôn vui vẻ, chúc chị lao công mạnh khỏe… Tiếp theo là biết ơn. Mình thầm biết ơn bất cứ thứ gì xung quanh. Ví dụ như: trước khi ngủ thì thầm biết ơn chiếc giường mình nằm, chiếc gối, chiếc quạt, chiếc chăn mình đắp. Khi uống nước thì biết nước, biết ơn chiếc xe mình đi mỗi ngày...Có rất nhiều điều để mình biết ơn. Còn việc phóng sinh thì cứ khi nào nhớ ra hoặc đi ngang qua chỗ bán chim thì mình mua vài con để thả chúng về với tự nhiên và chúc thầm cho chúc bình an, khỏe mạnh. Ngày qua ngày mình đã thực hành những điều như trên. Dần dần mình bắt đầu ngủ được và mình cảm nhận được là tình trạng đang tiến triển tốt hơn. Sau khoảng 5 đến 6 tháng thì mình đã ngủ ngon như trước đây và còn cảm thấy tốt hơn cả lúc mình chưa bị bệnh. Đặc biệt là mấy cái bệnh trong người mình đã đỡ đi rất là nhiều. Thực sự đối với mình thì điều đó thật là kỳ diệu và không thể tin nổi. Mình tò mò và tìm hiểu về những phương pháp đã giúp mình vượt qua giai đoạn khó khăn trên. Bắt đầu mình đọc những bài trà đàm với các chủ đề về gia đình, tình yêu, sức khỏe, công việc...của Thầy Trong Suốt. Mình hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời giảng của Thầy. Sau đó mình đã được tham gia vào nhóm Trong Suốt. ... - Bằng Nguyễn #trongsuot #tramcamlamotmonqua

5m
Jun 08
Giai đoạn mới thay đổi: Tăng hoạt động – Bớt suy nghĩ (tự sự của bạn Minh Tùng)

Hôm qua đi off, ngồi nói chuyện với 1 anh có nỗi sợ đi xe máy. Anh đang tự VƯỢT QUA BẰNG CÁCH ĐỐI DIỆN VỚI NÓ. Và giờ anh đang là 1 shipper đồ ăn, rất chủ động trong công việc và tìm thấy niềm vui khi hàng ngày mang những món ăn đến cho mọi người (chiến đấu với bệnh: vừa vượt qua nỗi sợ, vừa có thu nhập để tự chủ cuộc sống riêng). Mình cũng nhớ lại 1 TRONG NHỮNG GIAI ĐOẠN khi mình tập thay đổi. Có 1 kinh nghiệm đã giúp mình khá nhiều, đó là TỰ BIẾN BẢN THÂN THÀNH NGƯỜI NĂNG HOẠT ĐỘNG, bớt ngồi nghĩ than thân trách phận, lo lắng, sợ hãi... (Khi bạn hoạt động, luôn chân luôn tay thì tự nhiên, bạn cũng bớt suy nghĩ đi đó, bệnh của mình là bệnh suy nghĩ, tưởng tượng mà) Một ngày của mình khi đó diễn ra như sau (Có chi tiết ôn nghèo kể khổ và mất vệ sinh 1 chút nha) 1. Buổi sáng thức dậy (mà thực ra nhiều đêm có ngủ được đâu, mệt chẳng muốn dậy, chẳng muốn làm gì nhưng cố lết, CHIẾN THẮNG SỨC Ỳ THÂN THỂ, hồi đó sau nhiều lần bị mất ngủ, mình biết nằm cố thì cũng ko thể ngủ được nên thôi không cố nữa) 2.  Ngồi trên giường hít thở, thả lỏng và tập: thân thể mệt lắm, nhưng may vẫn thở, vẫn sống -> Thầm cảm ơn cái nhỉ, cảm ơn cái gì thì cảm ơn, nghĩ được cái gì ý nghĩa, gần gũi nhất thì cảm ơn. 3. Đánh răng, đi vệ sinh: Gặp 1 số vấn đề :  Trào ngược, nôn ọe, đầu đau buốt, đi vệ sinh đau bụng, có lúc thì táo, đi ra tiết . Tranh thủ lúc ngồi ị thì tập nhận biết cơn đau bụng và yêu thương nó. Cái này mình thấy thật vi diệu và hiệu quả. Tầm 3-4 hôm tự nhiên cơn đau bụng lúc đi vệ sinh giảm dần, rồi dần dần đi rất mượt. ... 12.  Các hoạt động khác nên thực hiện bất cứ lúc nào nếu rảnh: Cảm ơn, chúc thầm, tha thứ. -  Có nhiều cái mình tưởng là lẽ đương nhiên nhưng nếu mình nghĩ đến những nơi còn đang khó khăn, thiếu thốn thì mình sẽ thấy đáng để cảm ơn lắm: Không khí và khả năng tự do hít thở của cơ thể, mắt mũi tay chân, nước uống, xe cộ quần áo điện thoại tài sản… Cảm ơn cơ thể đã chịu đựng các cơn đau và giúp mình xử lý các vấn đề bên trong. Hàng ngày, mỗi lần đi vệ sinh lại cảm ơn cơ thể bên trong 1 lần, tranh thủ soi gương cảm ơn chấp nhận cả cơ thể bên ngoài, ngày đó mình cũng hay đi tè, đêm vài lần, ngày vài mươi lần, chắc do tin vào suy nghĩ quá…. -  Chúc thầm bất cứ ai mình gặp, bất cứ ai mình chợt nhớ đến, chúc cây cối, thiên nhiên, cảnh vật… -  Tha thứ cho mình, cho những người đã từng làm mình tổn thương. Và xin lỗi những người mình vô tình hay cố ý làm tổn thương họ. Không ai là hoàn hảo cả, đều đã từng gây đau khổ cho nhau… -  Nói các câu khẳng định: + Tôi rất khỏe và tự tin + Tôi hoàn toàn điều khiển được suy nghĩ và tâm trí của mình + Những suy nghĩ tiêu cực sẽ mãi mãi dời xa khỏi tâm trí tôi… -  Đi ra ngoài giao lưu với những người tích cực, những nhóm tích cực Một số vấn đề phát sinh khi thực hành thay đổi: - Hàng ngày, dù hoạt động nhiều như vậy nhưng ko hẳn đêm sẽ ngủ ngon được đâu nhé.  - Mất tập trung, hay quên, kém minh mẫn  - Trong lúc mình đang thực hiện các hành động. Nếu có các suy nghĩ chen vào. Nếu thấy có hiện tượng miên man, chui sâu vào suy nghĩ. Mình thường hỏi “AI ĐANG NGHĨ”. Lúc đó mình sẽ quay lại hiện tại và tiếp tục các công việc đang làm. - Lo lắng, tưởng tượng về ngày nghỉ cuối tuần hoặc những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm -  Quan trọng (vô thường): Nhiều lần chủ quan, mình nghĩ ổn ổn, ngon ngon, lười biếng quên hết tích cực rồi lại sml. Cái này thì chẳng có cách nào khác là luôn kiên trì, thức tỉnh và cảnh giác. Khổ nhiều sẽ bớt chủ quan. Các bạn thử bận rộn theo cách đó, thực hành mọi lúc mọi nơi tùy hoàn cảnh. Mình hy vọng rồi dần dần bạn sẽ nhìn thấy đỉnh tháp lấp ló nha  (⚘Quan trọng là thâm tâm mình không muốn khổ nữa, chủ động thay đổi để thoát khỏi bệnh tật và những đau khổ này⚘) - Minh Tùng  #trongsuot #tramcamlamotmonqua

21m
Jun 06
Vì sao mọi thứ luôn hoàn hảo?

VÌ SAO MỌI THỨ LUÔN HOÀN HẢO? Mọi thứ luôn hoàn hảo vì nó là biểu diễn của Biết, là cảnh hiện ra trong Biết và tan vào Biết. Nó không có thật và con cũng không phải là người chịu đựng những điều đấy. Con là Biết đang xem cảnh đấy. Mọi thứ là sáng tạo vô cùng của Biết và không có thật nên nó hoàn hảo. Còn nếu nó là thật thì nó không hoàn hảo vì nó sẽ ích lợi cho cái này và hại cho cái kia. Cảm giác hoàn hảo chỉ đến khi con nhớ mình là ai và cảnh này là cảnh gì mà thôi. Nếu con không quên điều này thì con còn sợ điều gì nữa? Có gặp chuyện gì thì cũng chỉ là ảo ảnh của Biết thì có gì mà sợ. Gặp chuyện gì thì cũng là Biết biểu diễn ra ảo ảnh thế thôi và con cũng không phải người đấy để mà sợ. Con là cái Biết bao trùm khắp. Con chứa tất cả cảnh bên trong con. Tại sao con xem phim và thấy hoàn hảo? Vì dù bộ phim có cảnh gì hiện ra thì con cũng không bị sao cả. Nếu con là nhân vật trong phim thì làm sao hoàn hảo được. Như vậy, câu "mọi thứ luôn hoàn hảo" sẽ nhắc con đến điểm này, con là Biết và mọi thứ là cảnh hiện ra trong con và con không phải là người này, không thì con không thấy hoàn hảo được. - Trích buổi nói chuyện "Bí kíp mọi thứ luôn hoàn hảo", Đà Nẵng 27.12.2021 Giọng đọc: Nguyên Anh #trongsuot #tramcamlamotmonqua

3m
Jun 03
Vẻ đẹp của trầm cảm - phần 2 (tự sự của bạn Văn Cát)

Khác với thằng bạn người Indo của mình, và có lẽ lại giống với nhiều bạn khác, mỗi khi tiêu cực thì mình chỉ nằm vật ra, kệ cha cuộc đời. Bất kỳ chỗ nào có thể nằm được: trên giường, sofa hay thậm chí là ghế đá. Nhiều khi mình nghĩ, nếu đang đi ngoài đường mà trầm cảm đến căng quá, chắc mình nằm hẳn ra đường luôn. Hồi mới quen nhau, người yêu mình cũng bị sốc vì trên đời này lại có một người có thể nằm nhiều như vậy. Buồn: nằm, mệt: nằm, vui quá hơi mệt: nằm, nằm và nằm.  Chuyện cũng chả có gì đáng nói nếu như trong vài lần mệt mỏi nhất, trầm cảm nhất, mình nằm và lại thấy hạnh phúc. Kỳ lạ, nhưng đúng là ngay giữa cơn tiêu cực, giày xéo bản thân, đôi khi mình lại có thể cảm nhận được một niềm hạnh phúc to lớn vô cùng.  Thế là mình quyết định viết thêm một tí deep về chủ đề này. Cũng như bao người bình thường khác, mình đã từng trải qua đủ thứ loại cảm xúc tiêu cực: căng thẳng, lo lắng, thất tình, tự ti… Mình cũng đã từng nổi giận, đã từng bị ăn hiếp, đã từng đau đớn… nhưng chưa thấy cái nào đáng sợ như trầm cảm. Nó đến, và cả bầu trời giông tố đè lên thế giới của mình. Nó đến, và mình không còn thấy chút ánh sáng, hy vọng nào trong đời. Nó đến, và mình căm ghét bản thân, căm ghét người thân, căm ghét cả thế giới này. Nhiều khi, trong cơn trầm cảm, mình thấy mình đang chết, đang bị những con bọ tiêu cực gặm nhấm toàn thân, và khi không còn gì để gặp thì mình sẽ chết.  Nằm xuống với tình trạng như thế, mình không làm gì, mà cũng không đủ sức để làm gì nữa cả. Một sự bất lực to lớn nhấn chìm mình. Càng loay hoay chống lại, nó lại càng dìm mình xuống sâu hơn. Không hề muốn, nhưng mình chỉ biết nằm im. Nằm im và để cho cơn dông bão kia tha hồ tra tấn mình. Nằm im và không tìm cách suy nghĩ tích cực lên. Nằm im chịu trận đúng nghĩa.  Mình nhớ trong Cánh Đồng Bất Tận của Nguyễn Ngọc Tư cũng có tả về một trải nghiệm tương tự. Ở cuối sách có đoạn khá ám ảnh: cô gái bị mấy chàng thanh niên thay nhau cưỡng hiếp. Cô gái nằm im, ngửa mặt lên trời, chịu trận. Điều khiến mình ám ảnh hơn là suy nghĩ ngay lúc đấy của cô: “Chúng mày có lột bỏ có trăm có ngàn, tầng tầng lớp lớp những vỏ bọc, cũng chẳng bao giờ thấu đến tận tao”. Hồi đấy đọc đoạn này mình vô cùng bối rối. Là cô gái đang cố tình mạnh mẽ hay là Nguyễn Ngọc Tư muốn nói đến điều gì?  Rồi trong đoạn giới thiệu về Cánh Đồng Bất Tận, Nguyễn Ngọc Tư có viết: “Khi nào bạn bực tức, giận dữ, hãy bất động! Ngay tại đó! Đừng cử động! Đừng làm gì cả! Đừng nói gì – dù chỉ một lời. Hãy im lặng và bất động hoàn toàn. Tuyệt đối không biết gì đến kẻ hoặc sự việc làm cho mình giận dữ”.  Cuối cùng, thực sự điều gì đã xảy ra trong những lần nằm im như thế? Hay, cô gái bị hãm hiếp đã ở đâu giữa cánh đồng mà tự tin là mấy thanh niên kia không thể nào chạm tới cô? Câu trả lời đến khi mình nằm im, bất động, bất lực. Ngay lúc đấy, bỗng dưng có một cánh cửa mở ra. Một không gian rộng lớn, một sự không kháng cự êm dịu, một “cánh đồng” vô cùng “bất tận”. Ở giữa không gian đấy, mình chả phải làm gì nữa, mà cũng chả cơn tiêu cực nào làm gì được mình. Nó rộng lớn hơn tất cả những hiểu biết của mình về thế giới này. Ở giữa không gian đấy, mình được ôm ấp, cơn trầm cảm được ôm ấp, mình đoán là, mấy thanh niên và cô gái bị cưỡng hiếp cũng được ôm luôn. Tất cả, đều được ôm trọn, yêu thương và chấp nhận vô cùng.  Nó bao la, và nó đẹp, rất đẹp.  ... Văn Cát #trongsuot #tramcamlamotmonqua

5m
Jun 01
Trầm cảm đến từ đâu?

TRẦM CẢM ĐẾN TỪ ĐÂU? Các vấn đề liên quan đến trầm cảm đều đến từ việc mình thấy bất lực. Con muốn làm cái gì đó mà con không thể làm được, muốn trở thành một kiểu gì đó mà con không thể trở thành được, hoặc muốn thân thể khỏi bệnh mà không thể khỏi được… Vì không thể làm được nên dẫn đến cảm giác bất lực, mà khi con thấy bất lực rồi, con cảm giác vô phương cứu chữa. Bất lực mà, tôi vô phương cứu chữa thì tôi sẽ sống khổ từ giờ đến lúc cuối đời, đúng chưa? Khi con trầm cảm, con sẽ nghĩ là: “Tôi sẽ bị thế này đến cuối đời, thôi chết béng cho xong, tương lai ảm đạm thế thì sống làm gì, tôi sẽ bị giày vò thế này đến cuối đời thì sống làm gì…” Con tin rằng tương lai của con sẽ giống như thế, sẽ như thế mãi, giống như các con bây giờ tin mình sẽ trầm cảm mãi, đúng không? Sự bất lực làm cho con chẳng muốn sống nữa! Tất cả các loại tự tử trên đời này đều đến từ bất lực hết. Hai người yêu nhau bố mẹ không cho, cả hai cùng tự tử vì không đến với nhau được, muốn thân thể khỏi bệnh mà không thể khỏi được… Gốc của vấn đề là vì một lí do nào đó, do gia đình, do hoàn cảnh, bên trong con có một mong muốn làm điều gì đó, hoặc trở thành một người như thế nào đó, nhưng mà con bất lực, con không thể làm nổi, con cảm thấy con không thể làm được, bất lực đấy! Lúc đấy thì con mất hết cả hi vọng, niềm tin, và sẽ muốn chết. Thông thường thế giới này sẽ hướng con làm cái gì đó khác. Ví dụ, con làm việc kém nhưng mà vẫn còn đứa con, con còn nuôi con giỏi thì hãy nuôi con đi. Lần sau nuôi con không như ý thì lại bất lực hơn, thôi không nuôi con được thì con tập thể thao đi, tập thể thao lại bất lực tiếp… Cái bất lực ấy, nó là vấn đề nhưng không thể giải quyết bằng cách chứng minh con giỏi lắm được. Con đã bất lực rồi, vòng xoáy năng lượng thấp rồi, nó chỉ làm con thấy con làm gì cũng hỏng, làm gì cũng sai, làm gì cũng thấy mình kém, càng làm càng chẳng thấy mình có tương lai gì hết. Vì có lực thế nào được? Khi con đã có cảm giác bất lực rồi, thì con chẳng có sức làm cái gì trên đời này cả, càng khuyên chỉ càng bị bất lực thêm. Nên Sư phụ sẽ không bảo các con làm cái gì hết. Khi mà con cảm thấy bất lực, đầu tiên cần hiểu rằng tại sao con lại thấy bất lực? Vì con muốn thành một cái gì đó khác cái con đang là. Tất cả các cảm giác bất lực đến từ việc con muốn thành một cái gì đó khác cái con đang là, có đúng không? Nếu con không có mong muốn đấy thì có bất lực không? -Trích buổi 1 lớp trầm cảm, HN 20.04.2019 Giọng đọc: Tuệ Anh #trongsuot #tramcamlamotmonqua

5m
May 24