

Những hội thoại nhỏ nhẹ trong bếp, buổi đêm, giữa một người cô đơn và một người mềm mỏng. Mình nghe tơ lòng mình tan ra..


Hà Nội vào thu - câu chuyện mình đến đoạn Genji


Người đọc đoán (armchair-ly) rằng cậu Tamura dùng việc đọc như một phương pháp trốn thoát - escapism - khỏi đời sống hàng ngày tàn nhẫn của cậu. Khi cậu nói ‘đời sống trong sách sống động hơn đời người thật’, khi cậu dành hơn 35 tiếng mỗi tuần để đọc, khi cậu thấy thế giới thật mờ dần sau trang sách. Như coping method nào cũng vậy, nếu cứ dùng nó để tránh né sự thật và đè nén cảm xúc, những cảm xúc bị repress sẽ như con chuột chũi, đục lên từ những chỗ hở trong trí cậu mà đòi cậu để ý. Cũng sẽ đến lúc, trí cậu associate hành vi đọc với cảm giác khó chịu, mà cậu phải tìm phương thức escapism mới mà thôi.


Đầu hoàn toàn rỗng như cái bồn tắm đã tháo hết nước


Một đứa trẻ phải bỏ nhà đi, và tự nhủ trong lòng rằng cha nó hẳn sẽ ‘nhẹ nhõm’ khi nó đi - là dấu hiệu của neglect, toxicity, verbal abuse và bắt đứa trẻ nhận lấy những trách nhiệm với cảm xúc của cha nó.


Toàn bộ sự việc này thật kỳ quái và khó chịu. Đến tận hôm nay, nó vẫn như một quả tạ đè lên ngực tôi.


Tôi là du khách cô đơn, còn cô là biển. Bầu trời là một tấm màu xám quyện lẫn với biển xám ở phía chân trời. Thật khó mà phân biệt nổi biển với trời. Cũng như khó mà phân biệt được du khách với biển. Và thực tế với những hoang tưởng của trái tim.


Tôi cảm thấy hết sức cô đơn, như thể mình là người cuối cùng còn sống trên Trái Đất. Tôi không thể mô tả cái cảm giác cô đơn tuyệt đối đó. Tôi chỉ muốn tan biến trong thinh không và thôi nghĩ về bất cứ cái gì nữa hết.

