Radio cùng Kate - Truyện xưa ở Đà Lạt - MÙA MĂNG CỤT của Mẹ
OCT 04, 2021
Description Community
About

MÙA MĂNG CỤT 💕💕💕

20 năm về trước, trái măng cụt có giá 2 ngàn đồng 1 quả. Một cái giá quá mắc bởi tô bún Công nổi tiếng nức nở Đà Lạt cũng có giá 2 ngàn đồng. Mà thật ra thì giá thành cũng tương đương với giá trị thật của nó. Đó là trái cây hạng sang, thời thượng, mất bao công vận chuyển từ Miền Tây lên miền Núi, qua bao ngọn đèo, một cần xé đôi khi bị hư hết phân nửa hàng thì giá phải cao chứ. 20 năm về trước, mọi chuyện đâu dễ ợt như bây giờ. Ai cũng đói, cũng nghèo. Miếng ăn cái mặt khó khăn đủ kiểu. Trong bối cảnh nghèo nghèo đó, có một bà mẹ vương bận với 2 đứa con nhỏ, mẹ cũng nghèo, ở nhà thuê, hàng quán cũng đi thuê. 2 đứa con thì ăn như hạm đội. Ăn bằng 4 đứa con nít cộng lại. Mê ăn, mê ngủ, mê sách, mê truyện, mê chơi điện tử. Thì tụi tui chỉ là con nít thôi mà. Tụi tui chỉ thích vậy thôi, mẹ cho được thì cho chứ cấm có đòi. Không bao giờ đòi hỏi là một đức tính cực ngoan bỗng dưng tụi tui sở hữu. Nó phù hợp với hoàn cảnh kinh tế gia đình. Phù hợp với sự khó khăn của mẹ. Bởi đôi khi mẹ biết con thích đó nhưng vì con không đòi nên mẹ vẫn "nhịn" được. "Nhịn cơn chiều con" mà lo toan cho ba bữa. 

Nhưng ...

Khổ thân mẹ lắm, nhà mình lại lọt thỏm trong lòng chợ. Lọt giữa bộn bề "những thứ không thể thiếu của cuộc sống". Lọt giữa những " đam mê vật chất" mà ai cũng thèm thuồng muốn có. Xin nhắc lại: 20 năm về trước Chợ chính là thiên đường. Nơi có tất cả nhu yếu phẩm cần thiết nhất của mọi người mọi nhà. Cần gì thì ra chợ, ăn gì cũng ra chợ, thèm gì cũng ra chợ mà ngắm. 5h sáng hàng ngày mẹ cũng đi chợ, mua vài chục mì gói, trứng, tiêu, ớt, snack ... để bán cho quán nhỏ nhà mình. Con cũng đi cùng mẹ trong những lần đi chợ đó. Và cứ mùa này về, con lại bị cuốn hút bởi thứ trái tím tím là lạ. Quầy trái cây trưng nó rất đẹp, toàn ở những vị trí đắc địa nhất. Dễ đập cái bộp vào mắt khách hàng. Và nó đã đập bộp bộp bộp vào mắt con hàng ngày hàng ngày. Con không đòi đâu. Mẹ biết. Nhưng ánh mắt con, nó chứa đựng sự tò mò, thích thú, và cả thèm thuồng nữa. Đứa trẻ nhà nghèo thì thèm thuồng hơn đứa nhà giàu gấp triệu lần. Vì nó biết để đạt được điều nó muốn đánh đổi ghê lắm. Mẹ biết hết sự thèm thuồng của con. Mẹ biết con yêu ăn như thế nào. Nhưng ... nó là trái gì mẹ cũng đâu có biết. 

Cái trái màu tím đó từng được đưa ra làm đề tài thảo luận trong bữa cơm dài liên miên của ba mẹ con. " nó là trái mắc nhứt ở chợ, bạn bè con cũng không biết nó là gì, chưa ai ăn nó cả..." Gớm, cái của quỷ gì mà khiến con người ta tò mò ghê. Và thế là mẹ đã có một quyết định táo bạo. Đến thẳng hàng trái cây và hỏi giá. Giá bao nhiêu thì chả nhớ, chỉ biết rằng mua 2 trái tím tên Măng Cụt hết 4 ngàn đồng. Những 4 ngàn, nó là 2 tô bún Công to bự chảng mà con với con bạn ăn với 4 dĩa rau đầy, ăn sạch sẽ không còn tí nước. Hình như tiền đi chợ hàng ngày lúc đó để mua đồ bán hàng của Mẹ cũng trong khoảng 100 ngàn thôi. 4 ngàn là đồng lời,  là bữa ăn của 3 mẹ con. Mẹ có dám mua không?

Có chứ ... 

Mẹ oách thật !!!

Hân hoan với 2 quả măng cụt nhà giàu, mẹ con mình quên mất không hỏi cách ăn thế nào. Con và anh lại càng ngu ngơ hơn nữa. Để gặm phải miếng vỏ chát ngấy, cứng ngắc... để miếng cơm trắng bên trong bét nhấy với mủ vàng. Và vị măng cụt nhà giàu trở nên chát ngẩm, chẳng ngon lành gì. 1 lần thề cả đời không ăn thứ gì vừa mắc vừa dở đến thế. 

Nó là 20 năm trước, còn bây giờ mỗi lần mẹ mua cho 5kg măng cụt, ăn cho ớn thì thôi. Con cũng thành chuyên gia chọn và ăn măng cụt. Nó ngon chứ hổng dở như mình tưởng. Và con vẫn nhớ hoài nhớ hoài không quên được. Trái măng cụt 2 ngàn ngày nào. 

Mẹ mình ... chịu chơi thiệt 😎


Tặng anh già nhân ngày lại già thêm 1 tuổi. Lấy vợ đi ông nội

Tùng Lâm

Comments